Tin tức từ đơn vị khác

(Trường THCS Thanh Hương)/Tin Đoàn - Đội/

TUYÊN TRUYỀN NÉT ĐẸP VĂN HÓA CHÀO HỎI

Ngày : 08-11-2019

CÁC MINH CHỨNG DỰ ÁN TUYÊN TRUYỀN “NÉT ĐẸP VĂN HÓA CHÀO HỎI”

2. Tuyên truyền nét đẹp văn hóa chào hỏi trong buổi họp phụ huynh, đường link: https://www.youtube.com/watch?v=of6_3v0kes0&feature=youtu.be

hoặc theo trang Facebook: “Liên đội THCS Thanh Hương - Thanh Liêm - Hà Nam”.

3. Minh chứng cuộc thi vẽ tranh, hội thi giữa các khối lớp tuyền truyền “Nét đẹp văn hóa chào hỏi”

3.1. Đường link Phần thi tuyên truyền “Nét đẹp văn hóa chào hỏi” của học sinh khối 9

https://www.youtube.com/watch?v=wB9jnfpjs1E&feature=youtu.be

3.2. Đường link Phân thi kể chuyện tuyên truyền “Nét đẹp văn hóa chào hỏi” của học sinh khối 7

https://www.youtube.com/watch?v=w7AZC9Fz1VU&feature=youtu.be

3.3. Đường link Phần thi tiểu phẩm tuyên truyền “Nét đẹp văn hóa chào hỏi” của học sinh khối 8.

https://www.youtube.com/watch?v=q09U-zVOatE&feature=youtu.be

3.4. Đường link  Phần thi xếp chữ tuyên truyền “Nét đẹp văn hóa chào hỏi” của học sinh khối 6.

https://www.youtube.com/watch?v=q3jitWEaFew

3.5. Hoặc trang facebook: “Liên đội THCS Thanh Hương - Thanh Liêm - Hà Nam” có đầy đủ các minh chứng.

4.

4.1. Đường link Video tuyên truyền “Nét đẹp văn hóa chào hỏi” trong buổi phát thanh măng non.

https://www.youtube.com/watch?v=R7jLpCIEtlA

4.2. Đường link Video tuyên truyền “Nét đẹp văn hóa chào hỏi” tại đài truyền thanh xã Thanh Hương

https://www.youtube.com/watch?v=PuDgoSOx3Xo


PHIẾU KHẢO SÁT VỀ VĂN HÓA CHÀO HỎI CỦA HỌC SINH

TRƯỜNG THCS THANH HƯƠNG, THANH LIÊM, HÀ NAM

(Phiếu điều tra trước khi thực hiện các giải pháp)

Thưa các bạn! Hiện nay chúng tôi nghiên cứu dự án “Thực trạng và giải pháp trong văn hóa chào hỏi của học sinh trường THCS Thanh Hương” với mục đích giữ gìn văn hóa chào hỏi, giữ gìn nếp sống văn minh của người Việt Nam. Rất mong các bạn trả lời trung thực các câu hỏi dưới đây. (Bạn trả lời trung thực hoàn toàn không làm ảnh hưởng gì đến bạn mà giúp chúng tôi có được cách nhìn khách quan để nghiên cứu dự án này).

Trân trọng cảm ơn các bạn đã hợp tác!

Bạn hãy khoanh tròn vào chữ cái đứng trước câu trả lời.

Câu 1. Đến trường gặp các thầy giáo, cô giáo, nhân viên trong nhà trường, tôi

A. chào hỏi tất cả các thầy cô giáo, nhân viên nhà trường với lời chào đầy đủ chủ ngữ, vị ngữ cùng thái độ lễ phép.

B. chỉ chào hỏi các thầy cô giáo dạy mình, các thầy cô giáo không dạy thì không chào. Khi  chào hỏi thường thiếu chủ ngữ hoặc vị ngữ.

C. không chào hỏi vì thói quen.

Câu 2. Gặp bạn bè, tôi

A. chào hỏi tất cả các bạn với hành động thân thiện, cởi mở.

B. chỉ chào hỏi bạn thân còn các bạn khác không chào.

C. không chào hỏi ai.

Câu 3. Về nhà hoặc gặp những người lớn tuổi, tôi

A. chào hỏi tất cả mọi người với lời chào đầy đủ chủ ngữ, vị ngữ cùng thái độ lễ phép.

B. chỉ chào hỏi người thân còn người khác thì không.

C. không chào hỏi ai vì thói quen.

Câu 4. Khi gặp người nhỏ tuổi hơn, tôi

A. thường xuyên chào hỏi.

B. thỉnh thoảng mới chào hỏi.

C. không bao giờ chào hỏi.


PHIẾU KHẢO SÁT VỀ VĂN HÓA CHÀO HỎI CỦA HỌC SINH

TRƯỜNG THCS THANH HƯƠNG, THANH LIÊM, HÀ NAM

(Phiếu điều tra sau khi thực hiện các giải pháp)

Thưa các bạn! Hiện nay chúng tôi nghiên cứu dự án “Thực trạng và giải pháp trong văn hóa chào hỏi của học sinh trường THCS Thanh Hương” với mục đích giữ gìn văn hóa chào hỏi, giữ gìn nếp sống văn minh của người Việt Nam. Rất mong các bạn trả lời trung thực các câu hỏi dưới đây. (Bạn trả lời trung thực hoàn toàn không làm ảnh hưởng gì đến bạn mà giúp chúng tôi có được cách nhìn khách quan để nghiên cứu dự án này).

Trân trọng cảm ơn các bạn đã hợp tác!

Bạn hãy khoanh tròn vào chữ cái đứng trước câu trả lời.

Câu 1. Đến trường gặp các thầy giáo, cô giáo, nhân viên trong nhà trường, tôi

A. chào hỏi tất cả các thầy cô giáo, nhân viên nhà trường với lời chào đầy đủ chủ ngữ, vị ngữ cùng thái độ lễ phép.

B. chỉ chào hỏi các thầy cô giáo dạy mình, các thầy cô giáo không dạy thì không chào. Khi  chào hỏi thường thiếu chủ ngữ hoặc vị ngữ.

C. không chào hỏi vì thói quen.

Câu 2. Gặp bạn bè, tôi

A. chào hỏi tất cả các bạn với hành động thân thiện, cởi mở.

B. chỉ chào hỏi bạn thân còn các bạn khác không chào.

C. không chào hỏi ai.

Câu 3. Về nhà hoặc gặp những người lớn tuổi, tôi

A. chào hỏi tất cả mọi người với lời chào đầy đủ chủ ngữ, vị ngữ cùng thái độ lễ phép.

B. chỉ chào hỏi người thân còn người khác thì không.

C. không chào hỏi ai vì thói quen.

Câu 4. Khi gặp người nhỏ tuổi hơn, tôi

A. thường xuyên chào hỏi.

B. thỉnh thoảng mới chào hỏi.

C. không bao giờ chào hỏi.


ĐỘI THIẾU NIÊN TIỀN PHONG HỒ CHÍ MINH

LIÊN ĐỘI TRƯỜNG THCS THANH HƯƠNG

 

 

Thanh Hương, ngày 01 tháng 10 năm 2018

KẾ HOẠCH TUYÊN TRUYỀN “NÉT ĐẸP VĂN HÓA CHÀO HỎI”

TRÊN ĐÀI TRUYỀN THANH XÃ THANH HƯƠNG,

PHÁT THANH MĂNG NON CỦA LIÊN ĐỘI

STT

NỘI DUNG

NGÀY, THÁNG TUYÊN TRUYỀN

GHI CHÚ

Ở Trường

Ở Xã

1

Thực trạng, nguyên nhân, giải pháp trong văn hóa chào hỏi của học sinh.

14/02/2019

21/02/2019

 

2

Thực trạng, nguyên nhân, giải pháp trong văn hóa chào hỏi của học sinh.

28/02/2019

7/3/2019

 

3

Thực trạng, nguyên nhân, giải pháp trong văn hóa chào hỏi của học sinh.

14/3/2019

21/3/2019

 

4

Tuyên truyền về các cách chào hỏi

28/3/2019

4/4/2019

 

5

Câu chuyện 1

11/4/2019

18/4/2019

 

6

Câu chuyện 2

25/4/2019

2/5/2019

 

7

Câu chuyện 3

9/5/2019

16/5/2019

 

8

Câu chuyện 4

15/8/2019

16/6/2019

 

9

Câu chuyện 5

12/9/2019

4/7/2019

 

10

Câu chuyện 6

10/10/2019

11/8/2019

 

11

Câu chuyện 7

17/10/2019

18/9/2019

 

12

Câu chuyện 8

27/10/2019

28/10/2019

 

13

Thơ chào hỏi

7/11/2019

8/11/2019

 

 

TỔNG PHỤ TRÁCH

 

 

 

(Đã kí)

Nguyễn Văn Cộng

NHÓM TRƯỞNG

 

 

 

(Đã kí)

Đỗ Thanh Hiếu

 

HIỆU TRƯỞNG

 

(Đã kí)


ĐỘI THIẾU NIÊN TIỀN PHONG HỒ CHÍ MINH

LIÊN ĐỘI THCS THANH HƯƠNG

BÀI TUYÊN TRUYỀN MĂNG NON VÀ CÁC CÂU CHUYỆN

 VỀ VĂN HÓA CHÀO HỎI

1. Bài tuyên truyền

Hưởng ứng tuyên truyền nét đẹp văn hóa chào hỏi của Liên đội. Đội tuyên truyền măng non chúng tôi đã có nhiều hoạt động thiết thực trong thời gian qua.           

Như các bạn đã biết

         Mỗi người chúng ta, trong hành trình đầy chông gai của đường đời, rất cần có cho mình một kỹ năng sống để làm hành trang chiếm lĩnh thành công, hạnh phúc và tất cả những giá trị đích thực của cuộc sống. Bàn về kỹ năng sống, có thể sẽ có rất nhiều người cho rằng nó là vô biên nhưng có một nét đẹp trong giao lưu, ứng xử hằng ngày lại là điều mà chúng ta cần lưu tâm và bàn luận. Đó chính là lời chào. Lời chào hỏi là cách ứng xử giao tiếp xã hội, nhằm để duy trì mối quan hệ gắn bó, đoàn kết, tương thân tương ái giữa con người với con người trong một tập thể, cộng đồng.Từ xa xưa, ông cha ta đã để lại rất nhiều những câu tục ngữ, thành ngữ về lời chào hỏi như: "Lời chào cao hơn mâm cỗ", "đi hỏi về chào", "đi thưa về báo"... Như vậy, lời chào hỏi từ lâu đã trở thành văn hóa ứng xử giao tiếp rất đẹp, giàu tính nhân văn của dân tộc Việt Nam.

Tuy nhiên, văn hoá ứng xử của học sinh hiện nay đặc biệt là vấn đề chào hỏi lại đang là vấn đề nhức nhối và cần được quan tâm.

Trên thực tế hiện nay vẫn còn có những hành vi thiếu văn hoá, ứng xử thiếu giáo dục của một bộ phận học sinh. Nhiều bạn học sinh tỏ ra vô lễ, thiếu ý thức, xúc phạm những người thầy đang đứng trên bục giảng từng ngày truyền đạt kiến thức cho chính mình. Gặp thầy cô thì lướt qua hoặc cố tình xem như không biết, nhiều bạn còn ngang bướng, cãi lý, thậm chí dùng cả những lời lẽ nặng nề với thầy cô. Thế nên hơn lúc nào hết lời chào hỏi càng trở nên quan trọng dối với học sinh hiện nay. Bởi lẽ lời chào hỏi là cách ứng xử giao tiếp xã hội, nhằm để duy trì mối quan hệ gắn bó, đoàn kết, tương thân tương ái giữa con người với con người trong một tập thể, cộng đồng.Từ xa xưa, ông cha ta đã để lại rất nhiều những câu tục ngữ, thành ngữ về lời chào hỏi như: "Lời chào cao hơn mâm cỗ", "đi hỏi về chào", "đi thưa về báo"... Như vậy, lời chào hỏi từ lâu đã trở thành văn hóa ứng xử giao tiếp rất đẹp, giàu tính nhân văn của dân tộc Việt Nam. Đối với những người ta gặp lần đầu thì lời chào sẽ giúp ta khởi đầu câu chuyện, khiến hai người lạ bỗng trở nên thoải mái, gần gũi dễ chia sẻ với nhau hơn. Đối với những người trong nhà hay những người đã thân quen thì gặp nhau, một lời thăm hỏi hay chỉ là mỉm cười chào nhau sẽ làm cho tình cảm trở nên gần gũi, gắn bó và thân mật hơn rất nhiều. Một lời chào lễ phép, lịch sự qua điện thoại: “Cháu chào bác ạ, bác cho cháu gặp bạn A có được không ạ?” Sẽ làm cho người nghe ấm lòng hơn rất nhiều. Trẻ nhỏ khi biết vòng tay, cúi đầu chào ông bà, cha mẹ, chào khách đến nhà là những đứa trẻ ngoan. Đứa bé từ khi bi bô tập nói đã được người thân trong gia đình dạy cho tiếng “Ạ”, học cách vẫy tay chào và chào mọi người trong gia đình. Đó là truyền thống đẹp đẽ ,là biểu hiện cho lễ nghi, cho văn hóa của một con người và cũng thể hiện sự tôn trọng, tình cảm của mình đối với những người xung quanh.

2. Câu chuyện 1:  Văn hóa lời chào

Gặp thầy trước cổng trường, mình cúi đầu chào. Nhỏ bạn đi bên cạnh bảo: “Thầy đâu có dạy mình? Có chào thì thầy cũng biết mình là ai đâu?”. Mình ngỡ ngàng nhìn bạn. Sao bạn có thể vô tình như thế?

Hôm đi với bạn ngang qua văn phòng trường, gặp lại cô dạy sử hồi năm nhất, mình cúi đầu chào. Cô mỉm cười nhưng có lẽ không nhận ra mình. Lớp cả trăm sinh viên chứ ít đâu. Mà cũng đã hai năm rồi. Bạn lại nói với mình: "Cô còn dạy mình đâu?”. Câu nói ngắn hơn lần trước. Mình ngơ ngác. Bạn vô tình hay vô tâm?

Hồi học lớp chín, cũng có lần mình “quên” chào thầy giám thị. Thầy gọi mình lại, dạy cho mình bài học tôn sư. Mình đã bật khóc giữa sân trường vì xấu hổ. Khi ấy mình cũng đã lớn rồi, còn bé dại nữa đâu. Thầy nhẹ nhàng đặt bàn tay lên vai mình và bảo: “Khóc một lần để nhớ, một lời chào dành cho nhau, ta không mất gì mà nhận được rất nhiều đấy em à!”.

Bài học ngày xưa theo mình đến tận bây giờ. Mỗi lần cúi đầu chào, mình nhận được trọn vẹn nụ cười. Chợt nhớ lời thầy... Ừ, cuộc đời này cần lắm những nụ cười cho nhau.

Hôm đến trường mẫu giáo đón đứa cháu, các bé tưởng mình là cô giáo mới, bé nào đi ngang qua cũng khoanh tay lễ phép “em chào cô ạ!”. Mình mỉm cười. Tự dưng thấy ấm lòng. Hạnh phúc đôi khi bắt đầu từ những điều thật bình thường như thế!

3. Câu chuyện 2: Câu chuyện ngắn dưới đây của một nữ công nhân đã dạy cho chúng ta một bài học hữu ích về cuộc sống.

         Nhờ có một lời chào, nhờ một người bảo vệ, nữ công nhân này đã thoát khỏi "lưới hái của từ thần" chỉ trong tích tắc. Câu chuyện của cô ấy đã được kể lại như sau:

"Một nữ công nhân làm việc tại nhà máy chế biến đông lạnh. Ngày hôm ấy, sau khi hoàn thành công việc, như thường lệ cô đi vào kho đông lạnh để kiểm tra một chút.

Đột nhiên, cửa phòng lại bị đóng và khóa lại, cô bị nhốt ở bên trong mà không một ai biết và cô cũng không có dùng điện thoại..!

Cô vừa hét khản cổ họng vừa đập cửa với hy vọng có người nghe được tiếng mình mà đến cứu nhưng vẫn không có ai nghe thấy. Lúc này tất cả công nhân đã tan ca, toàn bộ nhà máy đều yên tĩnh.

Sau 6 giờ chiều hôm ấy, nữ công nhân lạnh cóng người, tuyệt vọng và đau khổ… Đang lúc cô tưởng như không chịu đựng được nữa thì bất ngờ được người bảo vệ đến mở cửa cứu ra ngoài.

Hôm sau, cô gái hỏi người bảo vệ tại sao lại biết mình ở trong đó để đến mở cửa, mặc dù đây không phải khu vực mà ông ấy quản lý.

Người bảo vệ trả lời: "Tôi làm việc ở nhà máy này đã 35 năm rồi. Mỗi ngày đều có mấy trăm công nhân ra ra vào vào.

Nhưng cô là người duy nhất mà ngày nào sáng sớm đi làm cũng chào hỏi tôi và buổi tối tan làm lại chào tạm biệt tôi trong khi có rất nhiều người xem như không nhìn thấy tôi vậy!

Hôm nay, tôi biết rõ ràng buổi sáng cô có đi làm bởi vì sáng sớm cô còn nói "cháu chào bác!" Nhưng sau khi tan làm buổi chiều, tôi lại không nghe thấy tiếng cô chào: "Tạm biệt bác, hẹn ngày mai gặp lại!" Thế là tôi quyết định đi vào trong nhà xưởng tìm xem xem thế nào.

Tôi đi đến những chỗ góc hẻo lánh tìm cô và cuối cùng lại nghe thấy tiếng khóc và tìm thấy cô ở trong kho đông lạnh…" Lời chào thể hiện sự tôn trọng đối với mọi người xung quanh. Một câu chuyện ngắn nhưng để lại cho người đọc 1 bài học cuộc sống rất lớn về cách cư xử với người xung quanh.Trong cuộc sống hàng ngày, có hàng chục thậm chí là hàng trăm người mà ta phải gặp gỡ, tiếp xúc. Trong số đó là người thân, bạn bè, đồng nghiệp hay thậm chí là những bác bảo vệ ở công ty, người trông xe, hay cô bán hàng nước...

Hãy luôn quan tâm và thể hiện sự tôn trọng đối với họ. Sự tôn trọng được thể hiện không phải bằng những hành động quá hào nhoáng hay to tát gì mà đôi khi đó chỉ là những lời chào, những lời hỏi thăm, những nụ cười ta dành cho đối phương...Như nữ công nhân trong câu chuyện trên, nếu như cô không thường xuyên chào hỏi bác bảo vệ thì hẳn ông sẽ chẳng biết đến sự tồn tại của cô, chẳng đi tìm khi không thấy cô xuất hiện và chào ông đi về.Và nếu như thế, lúc ấy cô gái sẽ bị bỏ lại một mình cho tới khi chết cóng trong kho đông lạnh. "Lời chào" là sự giao tiếp, là sự tôn trọng đối với những người xung quanh.

4. Câu chuyện 3: Lời chào giúp thoát khỏi cái chết

Người Việt Nam có câu: "Lời chào cao hơn mâm cỗ!". Có một câu chuyện đã lâu rồi...về một lời chào quyết định cho một con người thoát khỏi cái chết. Bạn có thể đã đọc rồi...nhưng mỗi lần nhớ lại cũng là để thêm một lần tự nhủ với bản thân.

Vào những năm 30 của thế kỷ trước, một nhà truyền giáo người Do Thái có thói quen đi bộ trên đường quê vào mỗi buổi sáng. Gặp ai, ông cũng hồ hởi chào:

– Chào buổi sáng!

Ở làng có một anh nông dân tên là Miller lúc nào cũng lạnh nhạt trước những lời chào hỏi của ông. Ông không lấy làm lạ vì vào thời điểm ấy, người ta vẫn ác cảm với người Do Thái nói chung và các nhà truyền giáo Do Thái nói riêng. Nhưng sự lạnh nhạt của mọi người không làm thay đổi thái độ của nhà truyền đạo. Mỗi sáng thức dậy, ông vẫn gửi lời chào nồng nhiệt đến mọi người xung quanh, kể cả Miller.

Vài năm sau, Đảng Quốc xã lên nắm chính quyền ở Đức.

Nhà truyền giáo và tất cả người dân Do Thái trong vùng đều bị chính quyền Quốc xã bắt giam trong trại tập trung. Bước xuống tàu hỏa, họ xếp hàng đi về phía trước. Một người lính Đức cầm gậy đứng đầu hàng người hô “trái – phải”. Những người được gọi qua trái thì cầm chắc cái chết, còn những người qua phải sẽ có cơ hội sống sót.

Khi vị giáo sĩ bước tới đầu hàng, trong thời khắc đó ông thấy run rẩy, sợ hãi. Ông tuyệt vọng ngẩng đầu lên thì chợt chạm phải ánh mắt của tên lính. Dù vậy, như một thói quen không kiểm soát, ông buột miêng:

– Chào buổi sáng, anh Miller.

Miller có chút bối rối vì thói quen kỳ cục của nhà truyền giáo. Anh hoàn toàn hiểu đó là một lời chào theo quán tính,, nhưng trong khoảnh khắc đó, anh bỗng nhận ra sự tử tế chân thành trong thói quen cố hữu của vị giáo sĩ Do Thái già nua, mà ngay cả khi phải đối mặt với cái chết, ông vẫn không từ bỏ, cũng như ông đã không từ bỏ dù anh chưa bao giờ đáp lại, hay bớt đi một chút lạnh lùng khi nghe câu chào đó.

“Chào buổi sáng!”. Giọng nói của Miller nhỏ đến mức chỉ có hai người nghe được Và cuối cùng, vị giáo sĩ được gọi qua phải. Có nghĩa là ông thoát khỏi cái chết

5. Câu chuyện 4: Bài học của khỉ con

Đêm rằm có khác, trăng sáng vằng vặc, soi rõ từng lối mòn trong rừng. Tất cả muông thú tung tăng múa hát, chỉ riêng heo con và khỉ con rủ nhau lên núi chơi.

Suốt tối, hai bạn chạy nhảy thỏa thích, hái hoa, hái quả, vui đùa. Khi đã thấm mệt, cả hai mới nghĩ đến chuyện quay về. Nhưng, hỡi ôi, tìm mãi mà không thấy đường xuống. Nhìn thấy chị bướm, khỉ con hỏi:Đường xuống núi đi thế nào?

Chị bướm nghe thấy tiếng hỏi trống không, bực mình lắm, chau mày ngoảnh đi, miệng lẩm bẩm: "Con nhà ai không biết nữa, chẳng lễ phép chút nào!".
          Lần mò mãi, hai chú cũng xuống được núi. Khi tới bờ sông, khỉ con nhìn thấy dưới sông có một anh hà mã, bèn gọi to:  -Này anh bạn xấu xí kia, mau đưa bọn tôi qua sông

           Hà mã thấy khỉ con không biết phép lịch sự là gì thì giận lắm, bèn quay đầu đi, giả bộ như không nghe thấy.

Heo con đi sau, vội chạy tới, cúi lưng, khoanh tay chào lễ phép:
- Chúng em chào anh hà mã! Anh có thể đưa bọn em qua đoạn sông này được không ạ?

Nghe câu nói lễ phép, hà mã vui vẻ trả lời:

- Được, được, anh sẽ đưa ngay.

Heo con vui sướng, nhảy cẫng lên:

- Chúng em cám ơn anh nhiều lắm!Khi đến bờ bên kia, hà mã vẫn còn giận khỉ con. Biết vậy, heo nói thầm vào tai khỉ: "Vừa nãy cậu đã nói trống không với anh hà mã. Vậy mà anh ấy vẫn giúp đưa bọn mình qua sông. Cậu nên xin lỗi anh ấy đi, như thế mới là người lịch sự".
Nghe heo con nói có lý, khỉ ta từ từ tiến tới trước mặt anh hà mã, giọng lí nhí:

- Anh hà mã ơi, cám ơn anh đã giúp đỡ bọn em! Em biết lỗi của em rồi. Em xin anh tha lỗi ạ!

- Nghe khỉ con nói, hà mã như được cởi tấm lòng, ân cần nói với khỉ con:
          - Em biết nhận lỗi là rất tốt, em phải học heo con, biết lễ phép và lịch sự nhé. Bây giờ hai em về nhà đi. Cẩn thận kẻo vướng dây rừng nhé!
Nghe lời ân cần của anh hà mã, khỉ con cảm động quá. Nó cảm ơn anh hà mã rối rít và tự rút ra bài học quý.

6. Câu chuyện 5: Từ câu chuyện xin chào của người Nhật

Có ông chủ một nhà hàng lớn của Nhật Bản ban đầu chỉ là một nhân viên gác cửa tại một câu lạc bộ, nhưng lời chào, nụ cười và thái độ kính trọng của ông đã tạo cơ hội cho ông được nói chuyện với nhiều nhân vật giàu có và nhờ đó, ông được họ giúp đỡ lập nghiệp, làm nên cơ ngơi nhiều người mơ ước.  

Câu chuyện này, cũng giống như chuyện ông giám đốc người Nhật cúi chào người mua xăng mà mạng xã hội ngợi ca bấy lâu nay. Hành động cúi chào khách của ông giám đốc chẳng hẳn đã hay sẽ kéo thêm người mua xăng, nhưng nó tạo một ấn tượng vô cùng sâu sắc về “sự tử tế” của người làm kinh doanh.

Bởi những lời chào, cái cúi mình trân trọng khách mà Nhật Bản được bình chọn là đất nước lịch sự nhất thế giới. Bên cạnh đó, Nhật Bản cũng liên tục được lọt vào Top những địa điểm đáng để du lịch nhất thế giới. Các tổ chức du lịch uy tín trên thế giới đã chỉ ra rằng, ngoài cảnh sắc tự nhiên rực rỡ, một yếu tố khiến du khách luôn muốn quay trở lại Nhật Bản chính là sự thân thiện, cách đối xử văn minh, lịch sự của người dân bản địa.

Sự thành công, uy tín của một doanh nghiệp, một quốc gia đôi khi đến từ những điều vô cùng giản dị, nhỏ bé như lời chào.  

7. Câu chuyện 6:  Giá trị cốt lõi trong sự phát triển của doanh nghiệp

Không cần phải đi xa tận sang Nhật Bản mới tìm thấy những câu chuyện đẹp từ cách ứng xử văn minh, thân thiện như thế. Là bởi ngay ở Việt Nam, chính những du khách trở về từ các điểm du lịch nổi tiếng như Sun World Ba Na Hills, Sun World Fansipan Legend, hay các khu nghỉ dưỡng như InterContinental Danang Sun Peninsula Resort, Premier Village Danang hay JW Marriott Phu Quoc Emerald Bay,… đều đã kể lại những câu chuyện ấn tượng của chính họ, về những nét văn hóa đẹp đang lan tỏa mỗi ngày.

Chị Lan Anh (du khách Hải Phòng) vẫn còn lưu luyến mãi một buổi chiều thật đẹp khi lần đầu đặt chân đến Khu du lịch được mệnh danh “tiên cảnh nơi hạ giới”, ấn tượng đầu tiên của chị, đó chính là nụ cười thân thiện, sự nhiệt tình, chu đáo của các nhân viên nơi đây.

“Tôi là hành khách cuối cùng lên cáp treo trong ngày hôm đó. Dù chỉ còn mình tôi nhưng tất cả nhân viên khu du lịch đều tiếp đón cẩn thận và niềm nở. Lúc đó tôi tự hỏi, sau cả một ngày dài mệt mỏi như vậy, họ vẫn còn đủ sức để cúi chào niềm nở, hướng dẫn tận tình dù lúc đó chỉ còn mình tôi”.

Ở Bà Nà Hills, việc nói lời “xin chào”, “cảm ơn” tới khách hàng, không phải là chuyện cá nhân của mỗi nhân viên, mà trở thành một quy trình được đưa vào đào tạo định kì của Khu du lịch. Tất cả nhân viên của Khu du lịch đều đặn được hướng dẫn, thực hành việc chào hỏi khách hàng với những quy cách riêng, ví như chào người già ra sao, chào trẻ nhỏ thế nào, cúi người chào sao cho chuẩn,…

Vậy nên mới có câu chuyện một du khách nhí khi vui chơi tại Bà Nà, đã không ngừng thắc mắc với bố mẹ khi thấy một nhân viên cúi chào mình, bởi thông thường, chỉ trẻ con mới chào người lớn trước!

    Và cũng có rất nhiều du khách cảm thấy Bà Nà gần gũi như nhà mình, khi bất kì nơi đâu của Khu du lịch, họ cũng bắt gặp những khẩu hiệu “xin chào” được thiết kế sinh động và ngộ nghĩnh, thể hiện sự chào đón nồng nhiệt của “chủ nhà” đối với du khách…

      Lời chào, sự tận tâm, chuyên nghiệp và văn minh ở những khu nghỉ dưỡng ấy, những tổ hợp vui chơi giải trí đẳng cấp ấy được làm bằng tấm lòng, bằng sự trân quý khách và tạo nên nét đẹp văn hóa rất riêng của những Khu du lịch ấy

    Và nét đẹp giản dị ấy lại chính là những điều được du khách nhắc nhớ, ấn tượng nhiều nhất, bên cạnh sự tráng lệ hay hùng vĩ của các công trình mà thế giới đã vinh danh.

8. Câu chuyện 7:  Muốn trẻ lễ phép chỉ cần cha mẹ nói 1 câu

     Vị hiệu trưởng già chia sẻ, có rất nhiều người đã bắt đầu ý thức được rằng, việc con trẻ có thể giao tiếp một cách lễ phép với mọi người, cũng tương đương với việc đã có một nửa sự thành công trong xã hội.

     Vậy làm sao để con trẻ có thể trở nên lễ phép, để làm được điều đó có thật sự khó khăn không? Kỳ thực làm được điều này vô cùng đơn giản, mỗi ngày sau khi thức dậy chúng ta chỉ cần nói với con một câu này, không đến nửa năm sau sẽ thấy hiệu quả rõ ràng.

                 Câu nói này nhất định cần nói to rõ ràng

Vị hiệu trưởng già được mời đến đã chia sẻ với chúng tôi cách giải quyết vấn đề đám trẻ con hiện nay chỉ biểu hiện lễ phép ở bề mặt. Tuy nhiên, trong toàn buổi chia sẻ ông không hề mang lại cho chúng tôi bất cứ cảm giác áp lực nào. Ngược lại, ông đã giúp chúng tôi có một cái nhìn hoàn toàn mới về giáo dục con cái trong môi trường gia đình.

Thầy hiệu trưởng già hiểu rất rõ, nếu cha mẹ không ý thức sâu sắc được vì sao lễ phép lại quan trọng, không ý thức được sức ảnh hưởng của việc trở thành tấm gương mẫu mực để giáo huấn con, và không giải quyết được những trở ngại tâm lý của mình trong khi giáo dục con cái, thì họ sẽ không thể đặt hết tâm sức để làm tốt điều đó được.

Do đó ông đã chia sẻ một phương pháp giáo dục mà ai cũng dễ dàng bắt đầu và kiên trì thực hiện cho tới khi thành công. Hơn nữa ông còn nói với mọi người rằng, mặc dù phương pháp này nghe thì dường như thấy đơn giản nhưng lại rất hiệu quả. Không cần tới nửa năm, vấn đề lễ phép của con trẻ tất sẽ được cải thiện.

Không cần tới nửa năm, vấn đề lễ phép của con trẻ tất sẽ được cải thiện

Phương pháp này chỉ cần một câu nói mà ai cũng có thể nói được

Tất cả mọi người chúng tôi đều nghĩ rằng đây hẳn là một câu nói nào đó đặc biệt. Sau khi biết rằng đó lại là câu mà mỗi sáng các con cần nói với giáo viên của mình, thì mọi người đều rất bất ngờ. Tại sao chỉ một câu nói lại có thể giải quyết được vấn đề này nhỉ?

Nhìn thấy vẻ mặt đầy nghi hoặc khó hiểu của mọi người, vị hiệu trưởng già chỉ cười và giải thích:

“Xin đừng coi thường câu nói này, mỗi ngày tôi đều đang dùng nó, thực sự rất tốt và hiệu quả. Nếu không tin, sáng mai mọi người hãy thử làm theo cách của tôi xem sao.

Những người trong buổi họp phụ huynh hôm nay đa phần đều là các mẹ, mỗi sáng đều phải thức dậy từ sáng sớm, làm đồ ăn sáng cho cả nhà rất mệt mỏi, vậy nên có thể các bạn đều xem nhẹ việc tưởng như nhỏ nhặt này. Trong nhà ngoài các bạn, thì người dậy sớm thứ hai có lẽ là cha của bọn trẻ, vào lúc này ít ai có thể ý thức được phải chào hỏi.

Bắt đầu từ sáng mai, khi chồng của các bạn vừa thức dậy, hãy chào to chồng mình “chào buổi sáng”, sao cho để tất cả mọi người đều nghe thấy.

Câu nói này ban đầu có thể sẽ làm chồng và con bạn giật mình và có đôi chút kinh ngạc. Trong lòng họ có thể sẽ nghĩ, hôm nay ngoài trời có bão hay xảy ra chuyện gì ấy nhỉ? Tại sao mẹ lại chào hỏi một cách trịnh trọng như vậy nhỉ?

Ban đầu có thể chồng bạn sẽ thấy ngại, và cũng thật khó để mở lời chào lại bạn. Tuy nhiên không sao cả, thói quen sẽ dần dần hình thành; không ai có thể trách cứ khi người khác lịch sự với mình, chỉ là ban đầu có lẽ họ cảm thấy chưa quen mà thôi!

Miễn là mọi người kiên trì làm việc đó hằng ngày, mỗi sáng hãy chào chồng và con bạn như vậy, chỉ cần sau một vài lần, bảo đảm không khí gia đình bạn sẽ thay đổi. Bất kể người nào khi đối diện với một người chủ động chào hỏi mình, đều không cảm thấy khó chịu, mà ngược lại, sẽ có một cảm giác được tôn trọng.

Và con bạn cũng như vậy, bản thân cháu sẽ cảm thấy được mẹ đối đãi lịch sự như vậy, nếu mình thờ ơ hoặc không phản ứng gì khi mẹ hỏi sẽ là không tốt với mẹ, sẽ là không lễ phép… Và dần dần đứa trẻ sẽ trả lời bạn, lời nói ban đầu có thể còn chút ngại ngần nhưng sau đó sẽ rõ ràng dõng dạc.

Như vậy dần dần không cần bạn hằng ngày mắng mỏ con rằng chúng không lễ phép ra sao, phải chào hỏi người khác như thế nào, bản thân đứa trẻ sẽ hình thành thói quen đó ngay trong gia đình của mình”.

Vị hiệu trưởng già giải thích thêm, tại sao làm như vậy lại có hiệu quả? Ông nói, đôi khi môi trường sẽ tạo nên tính cách một con người; khi tới một môi trường mà ai ai cũng đều lịch sự, thì mọi người cũng thuận theo đó mà tự giác thay đổi. Và rất nhiều khi, con cái là học theo cử chỉ hành vi của chính cha mẹ mình mà trưởng thành phát triển. Cử chỉ hành vi của cha mẹ tạo nên môi trường của gia đình và sẽ ảnh hưởng tới bản thân con cái. Sự việc này mặc dù nhìn thì thấy có vẻ bình thường giản đơn, tuy nhiên lại rất quan trọng. Lúc mới bắt đầu có lẽ sẽ cảm thấy là việc rất khó làm, tuy nhiên dần dần sẽ trở thành một thói quen tốt.

Sức ảnh hưởng của cha mẹ với con cái thật sự rất lớn, lớn tới mức bạn có tưởng tượng cũng không thể tưởng tượng hết được. Một lời chào tràn đầy sinh lực của người lớn vào buổi sáng, sẽ khiến đứa trẻ cả ngày cảm thấy trong lòng ấm áp vui vẻ. Một lời chào tràn đầy sinh lực của người lớn vào buổi sáng, sẽ khiến đứa trẻ cả ngày cảm thấy trong lòng ấm áp vui vẻ. (Ảnh dẫn theo muitojapao2.blogspot.com)

9. Câu chuyện  8:  Cách giáo huấn có hiệu quả tương tự của lão hòa thượng

Vị hiệu trưởng già tiếp tục kể cho chúng tôi một phương pháp giáo huấn mà một vị lão hòa thượng đã chỉ cho ông, cũng rất đơn giản nhưng mang lại hiệu quả rất tốt.

Ông kể, có một lần ông tới thăm một đền thờ ở Kyoto, đã gặp một lão hòa thượng, và cùng ông trao đổi về việc làm thế nào để mọi người có thể sống khuôn phép một cách tự giác. Lão hòa thượng nói, chỉ thuyết giảng một cách nghiêm khắc thôi thì sẽ không thể mang lại hiệu quả tốt. Mỗi ngày chỉ cần sắp xếp giày dép ở ngoài cửa một cách ngay ngắn thẳng hàng, và kiên trì thực hiện việc này trong vòng nửa năm, sẽ phát hiện ra rằng trẻ nhỏ cũng theo đó mà thay đổi. Chúng cũng sẽ tự biết sắp xếp giày dép ngay ngắn mà không cần đợi cha mẹ nói.

      Làm gương cho trẻ nhỏ; cách giáo huấn của vị hòa thượng. 

Vậy việc này làm như thế nào? Rất đơn giản, mỗi ngày chỉ cần bạn sắp xếp giày dép của mọi người trong nhà một cách ngay ngắn, cho dù con bạn có để chúng lộn xộn tới đâu, bạn hãy lặng lẽ sắp xếp lại cẩn thận. Từ những việc nhỏ nhất cũng sẽ làm con hiểu và cảm động.

Khi con trẻ bước ra khỏi cửa đã phát hiện những đôi giày luôn được sắp xếp ngay ngắn gọn gàng, từ trong tâm sẽ hiểu và cảm nhận được. Khi tan học trở về nhà, lại nhìn thấy những đôi giày trước cửa vẫn luôn được sắp xếp ngay ngắn từng đôi từng đôi, tự bản thân đứa trẻ sẽ hiểu rằng không nên tùy tiện để đồ đạc và mọi thứ bừa bộn nữa.

Ban đầu có thể trẻ sẽ chưa sắp xếp giày dép ngay ngắn, có hôm cũng bị quên, tuy nhiên thuận theo thời gian, tự bản thân trẻ sẽ tự ý thức và làm được. Bởi tận mắt nhìn thấy giày dép được sắp xếp ngay ngắn, chính là một tấm gương tốt hơn bất kể lời nói nào. Và từ đó bạn sẽ không cần phải tốn sức nặng lời để giáo huấn chúng nữa.

Phương pháp này không những đơn giản dễ thực hiện, mà còn giải quyết được vấn đề nan giải của các bậc phụ huynh. Qua đó cũng cho ta thấy được hàm ý sâu xa của vị hiệu trưởng: Cha mẹ hãy tự lấy mình làm ngương, một tấm gương mẫu mực còn hơn ngàn vạn lời nói và có ý nghĩa to lớn hơn bất kể lời giáo huấn nào.

Lễ phép chào hỏi chính là bước đầu tiên trong việc giao tiếp giữa người với người, bởi vậy nó rất quan trọng. Bản thân việc lịch sự không phải là vì mục đích nào đó, mà là để tạo nên sự gần gũi giữa người và người với nhau.

Vị hiệu trưởng già chia sẻ, nếu muốn con mình trở thành người biết cảm thông với người khác, nhất định phải chú ý học cách chào hỏi, quan tâm đến mọi người. Việc này cũng giống như “mưa dầm thấm lâu”, cha mẹ từng chút một trong cuộc sống sinh hoạt hằng ngày hãy trở thành tấm gương cho con, để con học cách lắng nghe, biết cách quan tâm giúp đỡ người khác.

 

10. Thơ về chào hỏi

Lời chào thường đi liền với lời hỏi thăm, lời chúc. Chào nhau giữa người này và người khác là một phong cách sống, là một mỹ tục của xã hội, là một thứ văn hóa xã giao đã được lưu truyền và chỉ dạy cho mọi người từ thuở bé, do đó đôi lúc qua lời chào hỏi ta có thể đánh giá cả nề nếp giáo dục trong từng gia đình

Mở lời chào gió, chào trăng
Chào quanh Núi Chúa, chào băng Sông Trà
Mở lời chào chị em ta
Bên hữu đàn bà bên tả đàn ông
Mở lời chào gái nữ công
Chào trai tiết hạnh giữa đám đông hội nầy

Khoan khoan bớ bạn khoan chào
Lại đây ta hỏi người nào biết ta
Từ khi cha mẹ sinh ra
Tự lớn chí nhỏ, bạn ta mấy lần
Xưng rằng bạn cựu bạn tân
Lại đây ta hỏi mới giao lân kết nguyền”

Đoạn thơ trên đã nói lên tục lệ chào hỏi những người chung quanh ta để sau đó sẽ trở thành bạn bè, con người sinh ra không chỉ sống quanh quẩn với Cha, Mẹ, anh chị em,họ hàng thân thuộc mà phải có bạn bè sinh hoạt hàng ngày.
“Chị em khi túng, chúng bạn khi cùng” bạn bè là những người bên cạnh ta, có thể giúp đỡ ta trong những lúc cần thiết, nhưng làm sao kết bạn chẳng là chào hỏi những kẻ lạ người xa… rôi qua những vòng quay tình cảm, chúng ta sẽ thành bạn, ngay cả thành vợ thành chồng.

 

11. Tuyên truyền các cách chào hỏi
“Tình bạn nhân lên niềm vui và chia bớt đau buồn” (Thomas Fuller)
“Dao năng liếc thì sắc, người năng chào thì quen”
        Khi người này gặp gỡ người kia, việc đầu tiên là phải chào nhau để bắt đầu câu chuyện giữa hai người hay là tỏ ra phép lịch sự nói lên rằng tôi đã nhìn thấy anh, tôi xem anh hay chị là bạn chung xóm, bạn chung sở, bạn chung một chuyến xe, bạn đang đi cùng đường... v... v…
- Chào Bác Hai, Bác đi đâu đó?
- Chào Dung buổi sáng vui vẻ
- Chào Anh, đi làm về đó à?
Không chỉ luôn luôn lúc nào cũng mở đầu câu với chữ “chào” mà còn nhiều hình thức chào hỏi khác:
- A, Ba về… Má về, Chị Hai về… (đó là lời chào hỏi yêu thương của đứa con, của thằng em nhỏ).
- Bác Ba mới đến, mời vào nhà… sắp nhỏ đâu rót trà mời Bác nè… (đó là cách chào hỏi khách đến nhà bằng chân tình của cả gia đình).
- Lâu không gặp há, đứng lại hỏi chuyện chút coi (đó là cách chào hỏi bạn bè nói lên rằng lúc nào ta vẫn là bạn nhau).
- Hoặc: … ”Hê, đi đâu đó Thảo”.


“Lời chào cao hơn mâm cỗ”.
Những câu chào hỏi rất thực tế, dễ dàng như trên đã tạo ra hương vị cuôc sống của chúng ta được nồng nàn, khắng khít hơn, chào người còn hơn là đãi nhau một mâm cỗ thịnh soạn, vì người nghe đang nuốt ực vào mình một vị giác tình cảm ngọt ngào, thân thương do người chung quanh mang tới.
Câu chào hỏi ở xứ ta ngọt ngào hơn vì cách xưng hô theo vai vế anh, chị, chú, bác xem như ruột thịt cùng nhà.
Câu chào ở xứ ta lại được phân biệt kiểu cách theo già, trẻ, như thói quen khoanh tay chào các bậc trưởng thượng hàng Chú, Bác, Cô, Dì…, thói quen khoanh tay gật đầu chào Cô giáo, Thầy Giáo…

Sau câu chào hỏi quan hệ hai đàng sẽ có bước thân thiện hơn, dễ dàng gợi ý cho những câu hội thoại sau đó, dĩ nhiên ta không thể chào người không nhìn vào ta, không thể nào chạy tới đứng trước mặt họ để chào, có lẽ họ không có thói quen chào nhau! Đành vậy thôi!
Trong một cơ quan, bạn bè đồng sở vẫn phải chào nhau mỗi ngày để gọi là quan tâm chăm sóc.

Trong nhà Cha, Mẹ, con cái cũng phải chào hỏi nhau (sáng sớm hay buổi chiều tan sở quây quần gặp nhau trong buổi cơm gia đình…).

Người này gặp người khác, mắt nhìn mắt, hai cửa sổ tâm hồn hé mở cùng một lúc giao nhau rồi lặng im quay lưng thì sẽ vô cùng nhạt nhẽo, ta có thể bắt đầu chào bằng cái gật đầu, bằng một nụ cười tươi và bằng một ấn tượng tốt đẹp.

Người này sẽ kể cho người khác nghe về một người nào đó có khi chỉ vỏn vẹn:
- ”Cô ấy hiền lành dễ thương lắm, buổi sáng nào đi ngang đây cũng chào tôi …”
- Bác ấy thấy thương lắm, sáng đi dạo gặp ai cùng xóm cũng chào và trò chuyện huyên thuyên…”

Bạn có lần nào nếm nụ cười thân thiện từ một người xa lạ đã gởi đến cho mình chưa?
Bạn có lần nào bẽn lẽn chạm phải ánh mắt nhìn vào bạn thay cho lời chào chưa?
Bạn có lần nào nhìn vào ai và rất muốn người ấy chào mình chưa?
Nếu có, chắc chắn là vui lắm, một niềm vui không tốn tiền mua, không cần tìm đâu xa xôi, nó chỉ hiện ra, chìa tay cho bạn nắm bằng lời chào hỏi thương yêu phát xuất từ tâm hồn người đối diện.
Một xã hội yêu thương sẽ hiện diện và tồn tại bằng những lời chào hỏi trong cộng đồng con người.
Một ngày mà không có ai để chào hoặc không ai chào mình thì thật buồn tẻ! Do đó chúng ta vẫn thường nghe nói: ”Ở đó buồn quá, cả ngày không thấy bóng người”, không có bóng người nên không có câu chào hỏi, chắc là vậy?
Mặc dầu việc dạy dỗ, giáo dục lời chào hỏi sẽ chấm dứt khi chúng ta vượt qua lớp mẫu giáo nhưng trên đường đời ta vẫn luôn cần tới nó, tự bản thân mình hãy học hoài cách chào hỏi… Hiện tại, dù tuổi là 20,30, 40, 50, 60 thập chí 70 tuổi đi nữa ta vẫn thường nghe họ trách nhau: ”Anh ta hay Chú ấy chẳng chào tôi lấy một tiếng”.
Có phải lời trách cứ nói lên một tâm tình bị bỏ rơi, bị quên lãng, bị khinh thường, bị coi thấp, không xứng đáng cho một lời chào hỏi… thật là buồn!
Có phải chăng lời chào rất cần thiết trong quan hệ sinh hoạt giữa hai người, không thể nào thiếu mà phải lập đi lập lại tới khi ta không còn muốn giữ mối quan hệ đó.
Có phải chăng chỉ có một lời chào mà đã tạo thành một bản tình ca thân mến trong lòng người nghe.
Có phải chăng lời chào đã là cái gạch nối giữa những trái tim với nhau
Dù tuổi đã cao, dù còn rất trẻ ta hãy tập thói quen chào nhau nhiều hơn để không thấy cô đơn, xa lạ trong thế giới hiện hữu của chúng ta.
Đổi đi một lời chào có khi ta có một cuộc đời (thành vợ thành chồng).
Đổi đi một lời chào ta có sự kính trọng, sự thương yêu, thân thiện.
Đổi đi một lời chào ta có một niềm tin giữa người và người để thấy con đường đời vẫn còn người nào đó chờ ta, vẫn còn tin rằng sẽ có một mối tình thơ mộng như ước muốn do một ai đó đem đến.
Cứ chào nhau qua thói quen, chào nhau khi có dịp gặp gỡ, chào nhau để san sẻ niềm vui, nỗi buồn, chào nhau để có một giấc ngủ ngon!

 

 

TỔNG PHỤ TRÁCH

(đã kí)

Nguyễn Văn Cộng

Thanh Hương, ngày 01 tháng 10 năm 2018

NHÓM TRƯỞNG

(đã kí)

Đỗ Thanh Hiếu

 

HIỆU TRƯỞNG

(đã kí)

 


PHÒNG GD&ĐT  THANH LIÊM

TRƯỜNG THCS THANH HƯƠNG

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM

Độc lập - Tự do - Hạnh phúc

                                      ***

 

 

KẾ HOẠCH TÍCH HỢP VĂN HÓA CHÀO HỎI VÀO CÁC BÀI HỌC CHÍNH KHÓA

TRONG MÔN GIÁO DỤC CÔNG DÂN CẤP THCS

 

I. MỤC ĐÍCH

- Học sinh hiểu được ý nghĩa việc chào hỏi

Chào hỏi là phong tục vốn có từ lâu đời nay của dân tộc Việt Nam. Con người đã gặp nhau là chào nhau, chào thường đi đôi với hỏi, mọi người có thể chào hỏi, chào mời thay cho những lời chào thuần tuý như các nước khác. Chào hỏi thể hiện được tình đoàn kết thân ái giữa người và người. Chào hỏi là cách thể hiện tình cảm tốt nhất của con người, con người sẽ xích lại gần nhau hơn, yêu thương nhau hơn, tôn trọng nhau hơn thông qua những câu chào hỏi. Chào hỏi thể hiện được bản chất, ý thức, phong cách của con người và cao hơn là thể hiện được nề nếp gia phong, cách giáo dục con cái của mỗi gia đình và thể hiện được thuần phong mỹ tục của dân tộc Việt Nam. Chào hỏi chính là mỹ tục của cả dân tộc ta vì vậy nên giữ gìn và phát triển nét văn hoá này trong cộng đồng dân cư.

- Duy trì thực hiện tốt và tuyên truyền tới mọi người nét đẹp văn hóa chào hỏi.

II. NỘI DUNG

1. Thời gian tích hợp trong bài học

          Mỗi bài tích hợp khoảng từ 3 đến 5 phút

2. Nội dung

2.1. Lớp 6

STT

NỘI DUNG TÍCH HỢP

BÀI TÍCH HỢP

GHI CHÚ

1

Ý nghĩa văn hóa chào hỏi

- Tiết 2+3: Bài 2 - Siêng năng, kiên trì

 

2

Thực trạng chào hỏi hiện nay

- Tiết 5: Bài 4 - Lễ độ        

 

3

Cách học sinh chào hỏi thầy cô.

- Tiết 7: Bài 6 - Biết ơn

 

4

Câu chuyện 1 về văn hóa chào hỏi

- Tiết 10: Bài 8 - Sống chan hoà với mọi người

 

5

Câu chuyện 2 về văn hóa chào hỏi

- Tiết 11: Bài 9 - Lịch sự, tế nhị

 

6

Cách chào hỏi thông thường

- Tiết 18: - Thực hành, ngoại khoá

 

2.2. Lớp 7

STT

NỘI DUNG TÍCH HỢP

BÀI TÍCH HỢP

GHI CHÚ

1

Ý nghĩa văn hóa chào hỏi

- Tiết 1: Bài 1 - Sống giản dị

 

2

Học sinh với nét đẹp chào hỏi.

 - Tiết 2: Bài 2 - Trung thực

 

3

Học sinh với nét đẹp chào hỏi.

- Tiết 4+5: Bài 5 - Yêu thương con người

 

4

Câu chuyện 3 về văn hóa chào hỏi

- Tiết 6 + 7: Bài 6 - Tôn sư trọng đạo

 

5

Câu chuyện 4 về văn hóa chào hỏi

- Tiết 8: Bài 7 - Đoàn kết, tương trợ

 

6

Câu chuyện 5 về văn hóa chào hỏi

- Tiết 11+12: Bài 9 - Xây dựng gia đình văn

 

7

Câu chuyện 6 về văn hóa chào hỏi

- Tiết 13: Bài 10 - Gìn giữ và phát huy truyền thống tốt đẹp của gia đình dòng họ

 

2.3. Lớp 8

STT

NỘI DUNG TÍCH HỢP

BÀI TÍCH HỢP

GHI CHÚ

1

Hiểu câu “Lời chào cao hơn mân cỗ”

 - Tiết 3: Bài 3 - Tôn trọng người khác           

 

2

Câu nói của ông cha về lời chào

 - Tiết 4: Bài 4 - Giữ chữ tín

 

3

Các kiểu chào của bạn bè

- Tiết 6: Bài 6 - Xây dựng tình bạn trong sáng, lành mạnh 

 

5

Một số kiểu chào của các nước

- Tiết 7: Bài 8 - Tôn trọng và học hỏi các dân tộc khác

 

6

Câu chuyện 4 về văn hóa chào hỏi

Tiết 8: Bài 9 - Góp phần xây dựng nếp sống văn hoá ở cộng đồng dân cư

 

2.3. Lớp 9

STT

NỘI DUNG TÍCH HỢP

BÀI TÍCH HỢP

GHI CHÚ

1

Cách chào hỏi của người Nhật

 - Tiết 5+6: Bài 4 - Bảo vệ hoà bình

 

2

Cách chào hỏi của người Hàn quốc

- Tiết 7: Bài 5 - Tình hữu nghị giữa các dân tộc trên thế giới

 

3

Cách bắt tay thân thiện

- Tiết 8: Bài 6 - Hợp tác cùng phát triển

 

4

Một số kiểu chào của người Việt Nam

- Tiết 10+11: Bài 7 - Kế thừa và phát huy truyền thống tốt đẹp của dân tộc

 

5

Câu chuyện 5 về văn hóa chào hỏi

 - Tiết 12+13: Bài 8 - Năng động, sáng tạo

 

7

Câu chuyện 6 về văn hóa chào hỏi

 - Tiết 31+32: Bài 18 - Sống có đạo đức và tuân theo pháp luật

 

 

 

HIỆU TRƯỞNG

      (Đã kí)

Đỗ Trường Giang

Thanh Hương, ngày 12 tháng 8 năm 2018

NGƯỜI LẬP

(Đã kí)

Bùi Thị Liên

 

MỘT SỐ CÂU CHUYỆN VỀ VĂN HÓA CHÀO HỎI

 

1. Câu chuyện 1:  Văn hóa lời chào

Gặp thầy trước cổng trường, mình cúi đầu chào. Nhỏ bạn đi bên cạnh bảo: “Thầy đâu có dạy mình? Có chào thì thầy cũng biết mình là ai đâu?”. Mình ngỡ ngàng nhìn bạn. Sao bạn có thể vô tình như thế?

Hôm đi với bạn ngang qua văn phòng trường, gặp lại cô dạy sử hồi năm nhất, mình cúi đầu chào. Cô mỉm cười nhưng có lẽ không nhận ra mình. Lớp cả trăm sinh viên chứ ít đâu. Mà cũng đã hai năm rồi. Bạn lại nói với mình: "Cô còn dạy mình đâu?”. Câu nói ngắn hơn lần trước. Mình ngơ ngác. Bạn vô tình hay vô tâm?

Hồi học lớp chín, cũng có lần mình “quên” chào thầy giám thị. Thầy gọi mình lại, dạy cho mình bài học tôn sư. Mình đã bật khóc giữa sân trường vì xấu hổ. Khi ấy mình cũng đã lớn rồi, còn bé dại nữa đâu. Thầy nhẹ nhàng đặt bàn tay lên vai mình và bảo: “Khóc một lần để nhớ, một lời chào dành cho nhau, ta không mất gì mà nhận được rất nhiều đấy em à!”.

Bài học ngày xưa theo mình đến tận bây giờ. Mỗi lần cúi đầu chào, mình nhận được trọn vẹn nụ cười. Chợt nhớ lời thầy... Ừ, cuộc đời này cần lắm những nụ cười cho nhau.

Hôm đến trường mẫu giáo đón đứa cháu, các bé tưởng mình là cô giáo mới, bé nào đi ngang qua cũng khoanh tay lễ phép “em chào cô ạ!”. Mình mỉm cười. Tự dưng thấy ấm lòng. Hạnh phúc đôi khi bắt đầu từ những điều thật bình thường như thế!

2. Câu chuyện 2: Câu chuyện ngắn dưới đây của một nữ công nhân đã dạy cho chúng ta một bài học hữu ích về cuộc sống.

         Nhờ có một lời chào, nhờ một người bảo vệ, nữ công nhân này đã thoát khỏi "lưới hái của từ thần" chỉ trong tích tắc. Câu chuyện của cô ấy đã được kể lại như sau:

"Một nữ công nhân làm việc tại nhà máy chế biến đông lạnh. Ngày hôm ấy, sau khi hoàn thành công việc, như thường lệ cô đi vào kho đông lạnh để kiểm tra một chút.

Đột nhiên, cửa phòng lại bị đóng và khóa lại, cô bị nhốt ở bên trong mà không một ai biết và cô cũng không có dùng điện thoại..!

Cô vừa hét khản cổ họng vừa đập cửa với hy vọng có người nghe được tiếng mình mà đến cứu nhưng vẫn không có ai nghe thấy. Lúc này tất cả công nhân đã tan ca, toàn bộ nhà máy đều yên tĩnh.

Sau 6 giờ chiều hôm ấy, nữ công nhân lạnh cóng người, tuyệt vọng và đau khổ… Đang lúc cô tưởng như không chịu đựng được nữa thì bất ngờ được người bảo vệ đến mở cửa cứu ra ngoài.

Hôm sau, cô gái hỏi người bảo vệ tại sao lại biết mình ở trong đó để đến mở cửa, mặc dù đây không phải khu vực mà ông ấy quản lý.

Người bảo vệ trả lời: "Tôi làm việc ở nhà máy này đã 35 năm rồi. Mỗi ngày đều có mấy trăm công nhân ra ra vào vào.

Nhưng cô là người duy nhất mà ngày nào sáng sớm đi làm cũng chào hỏi tôi và buổi tối tan làm lại chào tạm biệt tôi trong khi có rất nhiều người xem như không nhìn thấy tôi vậy!

Hôm nay, tôi biết rõ ràng buổi sáng cô có đi làm bởi vì sáng sớm cô còn nói "cháu chào bác!" Nhưng sau khi tan làm buổi chiều, tôi lại không nghe thấy tiếng cô chào: "Tạm biệt bác, hẹn ngày mai gặp lại!" Thế là tôi quyết định đi vào trong nhà xưởng tìm xem xem thế nào.

Tôi đi đến những chỗ góc hẻo lánh tìm cô và cuối cùng lại nghe thấy tiếng khóc và tìm thấy cô ở trong kho đông lạnh…" Lời chào thể hiện sự tôn trọng đối với mọi người xung quanh. Một câu chuyện ngắn nhưng để lại cho người đọc 1 bài học cuộc sống rất lớn về cách cư xử với người xung quanh.Trong cuộc sống hàng ngày, có hàng chục thậm chí là hàng trăm người mà ta phải gặp gỡ, tiếp xúc. Trong số đó là người thân, bạn bè, đồng nghiệp hay thậm chí là những bác bảo vệ ở công ty, người trông xe, hay cô bán hàng nước...

Hãy luôn quan tâm và thể hiện sự tôn trọng đối với họ. Sự tôn trọng được thể hiện không phải bằng những hành động quá hào nhoáng hay to tát gì mà đôi khi đó chỉ là những lời chào, những lời hỏi thăm, những nụ cười ta dành cho đối phương...Như nữ công nhân trong câu chuyện trên, nếu như cô không thường xuyên chào hỏi bác bảo vệ thì hẳn ông sẽ chẳng biết đến sự tồn tại của cô, chẳng đi tìm khi không thấy cô xuất hiện và chào ông đi về.Và nếu như thế, lúc ấy cô gái sẽ bị bỏ lại một mình cho tới khi chết cóng trong kho đông lạnh. "Lời chào" là sự giao tiếp, là sự tôn trọng đối với những người xung quanh.

3. Câu chuyện 3: Lời chào giúp thoát khỏi cái chết

Người Việt Nam có câu: "Lời chào cao hơn mâm cỗ!". Có một câu chuyện đã lâu rồi...về một lời chào quyết định cho một con người thoát khỏi cái chết. Bạn có thể đã đọc rồi...nhưng mỗi lần nhớ lại cũng là để thêm một lần tự nhủ với bản thân.

Vào những năm 30 của thế kỷ trước, một nhà truyền giáo người Do Thái có thói quen đi bộ trên đường quê vào mỗi buổi sáng. Gặp ai, ông cũng hồ hởi chào:

– Chào buổi sáng!

Ở làng có một anh nông dân tên là Miller lúc nào cũng lạnh nhạt trước những lời chào hỏi của ông. Ông không lấy làm lạ vì vào thời điểm ấy, người ta vẫn ác cảm với người Do Thái nói chung và các nhà truyền giáo Do Thái nói riêng. Nhưng sự lạnh nhạt của mọi người không làm thay đổi thái độ của nhà truyền đạo. Mỗi sáng thức dậy, ông vẫn gửi lời chào nồng nhiệt đến mọi người xung quanh, kể cả Miller.

Vài năm sau, Đảng Quốc xã lên nắm chính quyền ở Đức.

Nhà truyền giáo và tất cả người dân Do Thái trong vùng đều bị chính quyền Quốc xã bắt giam trong trại tập trung. Bước xuống tàu hỏa, họ xếp hàng đi về phía trước. Một người lính Đức cầm gậy đứng đầu hàng người hô “trái – phải”. Những người được gọi qua trái thì cầm chắc cái chết, còn những người qua phải sẽ có cơ hội sống sót.

Khi vị giáo sĩ bước tới đầu hàng, trong thời khắc đó ông thấy run rẩy, sợ hãi. Ông tuyệt vọng ngẩng đầu lên thì chợt chạm phải ánh mắt của tên lính. Dù vậy, như một thói quen không kiểm soát, ông buột miêng:

– Chào buổi sáng, anh Miller.

Miller có chút bối rối vì thói quen kỳ cục của nhà truyền giáo. Anh hoàn toàn hiểu đó là một lời chào theo quán tính,, nhưng trong khoảnh khắc đó, anh bỗng nhận ra sự tử tế chân thành trong thói quen cố hữu của vị giáo sĩ Do Thái già nua, mà ngay cả khi phải đối mặt với cái chết, ông vẫn không từ bỏ, cũng như ông đã không từ bỏ dù anh chưa bao giờ đáp lại, hay bớt đi một chút lạnh lùng khi nghe câu chào đó.

“Chào buổi sáng!”. Giọng nói của Miller nhỏ đến mức chỉ có hai người nghe được Và cuối cùng, vị giáo sĩ được gọi qua phải. Có nghĩa là ông thoát khỏi cái chết

4. Câu chuyện 4: Bài học của khỉ con

Đêm rằm có khác, trăng sáng vằng vặc, soi rõ từng lối mòn trong rừng. Tất cả muông thú tung tăng múa hát, chỉ riêng heo con và khỉ con rủ nhau lên núi chơi.

Suốt tối, hai bạn chạy nhảy thỏa thích, hái hoa, hái quả, vui đùa. Khi đã thấm mệt, cả hai mới nghĩ đến chuyện quay về. Nhưng, hỡi ôi, tìm mãi mà không thấy đường xuống. Nhìn thấy chị bướm, khỉ con hỏi:Đường xuống núi đi thế nào?

Chị bướm nghe thấy tiếng hỏi trống không, bực mình lắm, chau mày ngoảnh đi, miệng lẩm bẩm: "Con nhà ai không biết nữa, chẳng lễ phép chút nào!".
          Lần mò mãi, hai chú cũng xuống được núi. Khi tới bờ sông, khỉ con nhìn thấy dưới sông có một anh hà mã, bèn gọi to:  -Này anh bạn xấu xí kia, mau đưa bọn tôi qua sông

           Hà mã thấy khỉ con không biết phép lịch sự là gì thì giận lắm, bèn quay đầu đi, giả bộ như không nghe thấy.

Heo con đi sau, vội chạy tới, cúi lưng, khoanh tay chào lễ phép:
- Chúng em chào anh hà mã! Anh có thể đưa bọn em qua đoạn sông này được không ạ?

Nghe câu nói lễ phép, hà mã vui vẻ trả lời:

- Được, được, anh sẽ đưa ngay.

Heo con vui sướng, nhảy cẫng lên:

- Chúng em cám ơn anh nhiều lắm!Khi đến bờ bên kia, hà mã vẫn còn giận khỉ con. Biết vậy, heo nói thầm vào tai khỉ: "Vừa nãy cậu đã nói trống không với anh hà mã. Vậy mà anh ấy vẫn giúp đưa bọn mình qua sông. Cậu nên xin lỗi anh ấy đi, như thế mới là người lịch sự".
Nghe heo con nói có lý, khỉ ta từ từ tiến tới trước mặt anh hà mã, giọng lí nhí:

- Anh hà mã ơi, cám ơn anh đã giúp đỡ bọn em! Em biết lỗi của em rồi. Em xin anh tha lỗi ạ!

- Nghe khỉ con nói, hà mã như được cởi tấm lòng, ân cần nói với khỉ con:
          - Em biết nhận lỗi là rất tốt, em phải học heo con, biết lễ phép và lịch sự nhé. Bây giờ hai em về nhà đi. Cẩn thận kẻo vướng dây rừng nhé!
Nghe lời ân cần của anh hà mã, khỉ con cảm động quá. Nó cảm ơn anh hà mã rối rít và tự rút ra bài học quý.

 

 

5. Câu chuyện 5: Từ câu chuyện xin chào của người Nhật

Có ông chủ một nhà hàng lớn của Nhật Bản ban đầu chỉ là một nhân viên gác cửa tại một câu lạc bộ, nhưng lời chào, nụ cười và thái độ kính trọng của ông đã tạo cơ hội cho ông được nói chuyện với nhiều nhân vật giàu có và nhờ đó, ông được họ giúp đỡ lập nghiệp, làm nên cơ ngơi nhiều người mơ ước.  

Câu chuyện này, cũng giống như chuyện ông giám đốc người Nhật cúi chào người mua xăng mà mạng xã hội ngợi ca bấy lâu nay. Hành động cúi chào khách của ông giám đốc chẳng hẳn đã hay sẽ kéo thêm người mua xăng, nhưng nó tạo một ấn tượng vô cùng sâu sắc về “sự tử tế” của người làm kinh doanh.

Bởi những lời chào, cái cúi mình trân trọng khách mà Nhật Bản được bình chọn là đất nước lịch sự nhất thế giới. Bên cạnh đó, Nhật Bản cũng liên tục được lọt vào Top những địa điểm đáng để du lịch nhất thế giới. Các tổ chức du lịch uy tín trên thế giới đã chỉ ra rằng, ngoài cảnh sắc tự nhiên rực rỡ, một yếu tố khiến du khách luôn muốn quay trở lại Nhật Bản chính là sự thân thiện, cách đối xử văn minh, lịch sự của người dân bản địa.

Sự thành công, uy tín của một doanh nghiệp, một quốc gia đôi khi đến từ những điều vô cùng giản dị, nhỏ bé như lời chào.  

6. Câu chuyện 6:  Giá trị cốt lõi trong sự phát triển của doanh nghiệp

Không cần phải đi xa tận sang Nhật Bản mới tìm thấy những câu chuyện đẹp từ cách ứng xử văn minh, thân thiện như thế. Là bởi ngay ở Việt Nam, chính những du khách trở về từ các điểm du lịch nổi tiếng như Sun World Ba Na Hills, Sun World Fansipan Legend, hay các khu nghỉ dưỡng như InterContinental Danang Sun Peninsula Resort, Premier Village Danang hay JW Marriott Phu Quoc Emerald Bay,… đều đã kể lại những câu chuyện ấn tượng của chính họ, về những nét văn hóa đẹp đang lan tỏa mỗi ngày.

Chị Lan Anh (du khách Hải Phòng) vẫn còn lưu luyến mãi một buổi chiều thật đẹp khi lần đầu đặt chân đến Khu du lịch được mệnh danh “tiên cảnh nơi hạ giới”, ấn tượng đầu tiên của chị, đó chính là nụ cười thân thiện, sự nhiệt tình, chu đáo của các nhân viên nơi đây.

“Tôi là hành khách cuối cùng lên cáp treo trong ngày hôm đó. Dù chỉ còn mình tôi nhưng tất cả nhân viên khu du lịch đều tiếp đón cẩn thận và niềm nở. Lúc đó tôi tự hỏi, sau cả một ngày dài mệt mỏi như vậy, họ vẫn còn đủ sức để cúi chào niềm nở, hướng dẫn tận tình dù lúc đó chỉ còn mình tôi”.

Ở Bà Nà Hills, việc nói lời “xin chào”, “cảm ơn” tới khách hàng, không phải là chuyện cá nhân của mỗi nhân viên, mà trở thành một quy trình được đưa vào đào tạo định kì của Khu du lịch. Tất cả nhân viên của Khu du lịch đều đặn được hướng dẫn, thực hành việc chào hỏi khách hàng với những quy cách riêng, ví như chào người già ra sao, chào trẻ nhỏ thế nào, cúi người chào sao cho chuẩn,…

Vậy nên mới có câu chuyện một du khách nhí khi vui chơi tại Bà Nà, đã không ngừng thắc mắc với bố mẹ khi thấy một nhân viên cúi chào mình, bởi thông thường, chỉ trẻ con mới chào người lớn trước!

    Và cũng có rất nhiều du khách cảm thấy Bà Nà gần gũi như nhà mình, khi bất kì nơi đâu của Khu du lịch, họ cũng bắt gặp những khẩu hiệu “xin chào” được thiết kế sinh động và ngộ nghĩnh, thể hiện sự chào đón nồng nhiệt của “chủ nhà” đối với du khách…

      Lời chào, sự tận tâm, chuyên nghiệp và văn minh ở những khu nghỉ dưỡng ấy, những tổ hợp vui chơi giải trí đẳng cấp ấy được làm bằng tấm lòng, bằng sự trân quý khách và tạo nên nét đẹp văn hóa rất riêng của những Khu du lịch ấy

    Và nét đẹp giản dị ấy lại chính là những điều được du khách nhắc nhớ, ấn tượng nhiều nhất, bên cạnh sự tráng lệ hay hùng vĩ của các công trình mà thế giới đã vinh danh.

 

thcsthanhhuong

Tải tệp đính kèm

: tệp đính kèm

Trang riêng

Mầm non

Tiểu học

THCS

THỐNG KÊ TRUY CẬP

Đang online:

Hôm nay:

Tổng lượng truy cập: