Giới thiệu

Cảm nhận về ngày 20/11

Cảm tưởng về ngày 20/11

        Từ xưa, ca dao đã có câu:

Muốn sang thì bắc cầu kiều

Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy.

          “Tôn sư trọng đạo” là truyền thống đã được bao thế hệ người Việt Nam kế thừa và phát triển.

          Với truyền thống ấy, mỗi năm, khi sắp đến ngày 20-11 lòng tôi lại dâng lên những cảm xúc khó tả. Nhắc đến ngày nhà giáo Việt Nam là nhắc đến một ngày trọng đại, ý nghĩa nhất trong những ngày ý nghĩa. Là ngày để toàn nhân loại hướng về các thầy cô giáo - những người lái đò âm thầm, lặng lẽ, những người ươm mầm xanh cho đất nước.

          Nhà giáo được vinh danh là “Kỹ sư tâm hồn”, nghề dạy học được vinh danh là “Nghề cao quý nhất trong các nghề cao quý”. Ngày nay, có biết bao nhà giáo nhân dân, nhà giáo ưu tú và hàng triệu giáo viên khác – những người đang mang tâm huyết, trí tuệ, không quản khó khăn, gian khổ, cống hiến cho sự nghiệp “trồng người”. Những người thầy ấy luôn được coi trọng. Tôn vinh người thầy đã trở thành đạo lý, thành tình cảm tự nhiên của mỗi người chúng ta.

          Ở thời đại nào cũng vậy, mỗi người sinh ra, lớn lên cũng đều cần đến sự học. Học, học nữa học mãi, học ở mọi lúc, mọi nơi. Và dù học dưới hình thức nào đi chăng nữa thì người thầy vẫn luôn giữ một vai trò rất quan trọng. Vì thế, địa vị của người thầy trong xã hội luôn được nâng cao. Giáo dục vẫn luôn cần có người thầy. Thành công của trò có một phần lớn công lao của các thầy cô giáo.
          Thầy cô là người đã dạy cho các con học sinh những nét chữ đầu tiên để rồi sau này, khi  lớn lên, các con mới hiểu sự ân cần của cô, khi cầm tay con uốn từng nét chữ không chỉ đơn thuần là dạy con biết viết, mà cũng bắt đầu từ những nét chữ A,B,C nguệch ngoạc ấy các con khôn lớn thành người. Mỗi ngày đi qua, trên gương mặt của mỗi thầy cô, hằn sâu bao nhọc nhằn, bao vất vả của đời thường, nhưng chỉ có ánh mắt vẫn sáng lên một niềm tin, một tình yêu đối với nghề vô bờ bến.

          Quả thật vậy, nghề dạy học là một nghề vô cùng cao quý, đào tạo nên nguồn nhân lực quyết định tới sự phát triển của đất nước. Vì vậy, khi ngày 20-11 đến, từ cụ già mái tóc bạc phơ đến những em thơ cắp sách đến trường, từ miền xuôi đến miền ngược, từ hải đảo xa xôi đến miền núi đều đến chúc mừng, thăm hỏi và tỏ lòng biết ơn vô hạn tời các thầy cô giáo của mình.

          Nhưng vào ngày 20/11 các thầy cô vui không phải vì nhận được hoa và quà của học trò, mà thầy cô vui khi thấy rằng những đứa học trò của mình đã lớn khôn, khi thấy bao công sức tâm huyết mà mình bỏ ra đã đạt được thành quả, đó là điều làm cho thầy cô chúng ta tự hào nhất.

Trong ngày hôm nay, ngày thiêng liêng, cao quí này, tôi xin được nói lời cảm ơn chân thành sâu sắc nhất đến những thầy cô giáo đã cho tôi được như hôm nay, được làm người kế tục sự nghiệp của người thầy và để hiểu hết những gian lao, khó nhọc nhưng cũng đầy cao cả và quí giá của nghề giáo.

          Tôi nguyện với lòng sẽ cố gắng nhiều hơn nữa trong sự nghiệp cao cả của mình, để luôn xứng đáng với sự tin tưởng của các cấp lãnh đạo, cán bộ quản lý nhà trường, sự tin yêu của phụ huynh và học sinh, tiếp tục giáo dục các thế hệ học trò thành những người con ngoan, trò giỏi, những công dân có ích cho xã hội.

          Nhân ngày 20/11, xin trân trọng gửi tới các thầy, cô giáo, những lời chúc tốt đẹp và những bó hoa tươi thắm nhất! Hướng về các thầy, các cô với tấm lòng thành kính, những học trò hôm qua và những học trò hôm nay đã, đang và sẽ luôn khắc ghi trong lòng đạo lý: Uống nước nhớ nguồn, tôn sư trọng đạo.