Tin tức/(Trường TH Mộc Bắc)/Cảm xúc nhà giáo/
Cảm xúc nhà giáo

CÂU CHUYỆN ĐỜI VÀ NGHỀ  

      Lại một ngày 20-11 đến với cuộc đời của những người lái đò…
      Lại một dấu ấn nữa trong cuộc đời làm nghề giáo của tôi…
      Còn nhớ khi còn là một nữ sinh Trung học, tôi mơ mộng nhiều lắm, nhưng trong những ước mơ của tôi không có ước mơ làm cô giáo. Tôi mơ được vào bộ đội, mơ được làm cô công nhân quốc phòng giống bố tôi ngày xưa ấy- cái nghề mà bố tôi đã mải miết theo đuổi cho đến khi trút hơi thở cuối cùng. Tôi muốn biết điều gì đã khiến cho bố đam mê công việc đến quên cả bản thân mình như vậy….nhưng cuối cùng thì ước mơ ấy của tôi không trở thành hiện thực. Nghe lời mẹ, tôi thi vào trường THSP của tỉnh. Ngày nhận được giấy báo trúng tuyển, mẹ vui lắm, tôi cũng vui vì niềm vui của mẹ. Học xong, tôi được phân dạy ở một trường Tiểu học gần nhà. Ngày đầu đi dạy, không quen nói nhiều, cổ họng tôi xưng tấy, nuốt nước bọt cũng khó khăn. Cả tuần giời tôi chẳng nuốt nổi một miếng cơm. Mẹ phải cặm cụi nấu cháo, nghiền bột cho tôi ăn như ngày tôi còn ẵm ngửa. Cứ tưởng tôi sẽ phải bỏ nghề vì cái họng của mình, nhưng lạ thay sau một tuần vừa lên lớp giảng bài, vừa vật lộn với cái cổ họng đau rát của mình ( tôi không dám nghỉ dạy vì mới đi làm) thì cổ họng tôi lại trở lại bình thường. Và từ đó, tôi không còn bị chứng đau họng hành hạ nữa. Cả việc viêm họng thông thường tôi cũng rất ít khi mắc phải. Trong khi các đồng nghiệp của mình hết viêm họng lại mất tiếng thì tôi chẳng hề hấn gì. Mẹ bảo có lẽ vì bố thương tôi nên luôn phù hộ cho cô con gái cưng của mình được khỏe mạnh, bình an....

     Bây giờ, tôi đã gắn bó với nghề được hơn mười năm. Mười năm đi dạy là mười năm tôi luôn có mẹ ở bên. Mẹ khơi dy trong tôi ngọn lửa của sự đam mê, lòng nhiệt huyết với nghề mà tôi đã chọn. Mẹ chỉ cho tôi cách nhìn con người trên mọi góc nhìn của cuộc sống, để tôi biết yêu những đứa trẻ không may mắn có được tư chất thông minh và nhìn thấy vẻ đẹp tiềm ẩn trong chúng. Mẹ dạy tôi biết cảm thông, chia sẻ với những số phận không may, để tôi biết yêu thương những bàn tay lấm lem bùn đất, những gương mặt nhem nhuốc ngác ngơ đến trường của những đứa trẻ thiếu sự quan tâm của gia đình....Và từ bao giờ chẳng biết, tôi đã yêu cái nghề chỉ có bảng đen - phấn trắng mà hình như nó đã trở thành máu thịt của tôi; Nó luôn hiện hữu trong tôi như dòng máu nóng đang chảy trong huyết quản tôi vậy. Tôi hiểu rằng: NGHỀ GIÁO KHÔNG CHỈ CÓ BẢNG ĐEN, PHẤN TRẮNG, NGHỀ GIÁO CÒN CÓ CẢ HƯƠNG THƠM, VỊ NGỌT CỦA NHỮNG ĐÓA HOA ĐỜI!!!....
                                                                      

                                     Người viết: Đinh Thị Thu Hường      

MỘT CHUYẾN ĐÒ

       Vậy là một năm học đã kết thúc. Nhanh thật! Mới ngày nào nhận lớp mà bây giờ đã phải chia tay. Đọc những dòng ở trang " HS tự ghi " trong sổ liên lạc của bọn trẻ mình thấy xúc động quá. Mình không ngờ những học trò bé nhỏ vụng về của mình lại có thể viết được như vậy. Cậu bé có cái tên là Vàng lên lớp 4 rồi mà vẫn nói ngọng líu ngọng lô, thường hay bị mình cho điểm kém ở phân môn tập đọc. Mỗi lần đi thi mình lo cho cậu bé này nhất, vì mình biết rằng thế nào em cũng bị điểm kém ở môn Tiếng Việt. Vậy mà Vàng lại xung phong đọc trang tự viết của mình đầu tiên. Trang viết của em chỉ  vẻn vẹn hai câu: "Cô ơi, con nhớ cô nhiều lắm! Con mong cô luôn mạnh khỏe." Cái giọng đọc ngọng líu của cậu bé làm cho cả lớp cười ồ lên, còn Vàng thì đỏ mặt, cười mỉm và ngồi xuống. Có lẽ mình sẽ không bao giờ quên được cậu bé đặc biệt này bởi sự hồn nhiên ngộ nghĩnh của em. Mình còn nhớ có một lần, Vàng  không làm bài tập ở nhà, khi chấm bài mình phát hiện ra thiếu vở của em. Mình yêu cầu cậu bé mang vở lên kiểm tra và hỏi với giọng gay gắt: " Vàng, tại sao con không nộp vở bài tập? ". Vàng mếu máo nói: " Thưa cô, con quên không làm, nhưng bố con biết rồi, bố con đã đánh con rồi ạ!". Mình cố nhịn cười, làm mặt nghiêm và nói : " Giờ ra chơi hôm nay con ở trong lớp làm bài tập, khi nào xong mang lên cô kiểm tra..." Cậu bé tiu nghỉu cầm vở về còn mình thi chạy vội ra hành lang ôm bụng mà cười...Có lẽ vì mỗi khi Vàng mắc lỗi, mình thường gọi điện về nhà thông báo với gia đình, và mỗi lần như vậy em thường bị bố đánh đòn nên cậu bé sợ mà nói như vậy chăng?...Cậu học trò này còn một điểm đặc biệt nữa là không bao giờ em cười thành tiếng, dù lớp có chuyện vui đến mấy, trong khi cả lớp cười rộ lên thì  Vàng cũng chỉ cười mỉm, lúc ấy nhìn cậu bé mới ngộ nghĩnh làm sao: đôi mắt rạng lên nụ cười, hai cánh mũi phập phồng, khóe miệng chụm lại như muốn giấu đi nụ cười vậy....Người có trang tự ghi dài nhất là cậu bé lớp trưởng. Phần tự ghi của học sinh chỉ có một trang nhưng cậu bé ghi tới hai trang và ghi tràn sang cả phần ghi chép của cô giáo. Cậu bé này có hoàn cảnh đáng thương lắm: bố mẹ bỏ nhau và cả hai đều đã tìm cho mình một gia đình mới, còn mình em ở với bà ngoại. Trời phú cho cậu bé một tư chất thông minh, nhanh nhẹn nhưng phải cái tội cẩu thả và chủ quan nên thường hay bị mình phạt chép lại bài. Cũng vì cái tội cẩu thả ấy mà trong lần thi cuối năm, em đạt điểm 10  ở môn toán nhưng chỉ đạt điểm 8 ở môn Tiếng Việt, như vậy em còn thiếu 1đ nữa mới đạt được danh hiệu HSG. Mình cứ băn khoăn mãi không biết có nên cho cậu bé kiểm tra lại môn Tiếng Việt  để em đạt danh hiệu HSG không? Lớp có 3 em đạt HSG, 7em đạt HSTT, Cậu bé là lớp trưởng đứng đầu cả lớp mà chỉ đạt danh hiệu HSTT, thua kém các bạn khác liệu cậu bé có tiêu cực không nhỉ? Đấu tranh tư tưởng mãi, cuối cùng mình quyết định ghi vào danh sách khen thưởng: " Em Lê Đức Anh- đạt danh hiệu HSTT." Mình tin qua việc này em sẽ rút ra bài học và từ bỏ được cái  tật cẩu thả cố hữu của mình. Mình thấy đây là một quyết định đúng đắn nhưng trong lòng vẫn cảm thấy lo lắng cho cậu bé. Cho đến khi đọc những dòng tự viết của em mình mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu bé còn nhỏ nhưng suy nghĩ thật sâu sắc, mình có cảm giác em đọc được những trăn trở, suy nghĩ của mình. Em viết: " Mỗi khi gặp cô, con có được cảm giác ấm áp như khi ở bên mẹ của con vậy. Khi con sai, cô không phê bình trước các bạn mà giờ ra chơi cô thường gọi con lên bàn giáo viên , gặp riêng con và nhắc nhở để lần sau con không tái phạm. Những lời cô nhắc nhở, con đều ghi nhớ và sửa chữa nhưng cái tật viết ngoáy của con thì chẳng hiểu sao con không thể sửa được cô ạ. Con rất buồn khi chỉ nhận được danh hiệu học sinh tiên tiến. Nhưng cô yên tâm, hè này con sẽ cố gắng luyện viết chữ cho thật đẹp và con hứa với cô sang năm con sẽ cố gắng học tốt để đạt danh hiệu học sinh giỏi cô nhé!....."

...Vậy đấy, một năm học qua đi với biết bao buồn vui, có cả mồ hôi và nước mắt: Những ngày hội giảng quên ăn, quên ngủ; những giờ dạy bài mới quên cả thời gian; những lúc tức tưởi khóc thầm vì những cố gắng của mình không được đền đáp; những lúc cười ra nước mắt vì những trò nhỏ ngộ nghĩnh đáng yêu....tất cả sẽ qua đi. Mình tự hỏi trong 9 tháng qua mình đã làm được những gì và còn những gì chưa làm được? Và nữa, mình nhận được những gì sau 9 tháng qua? Những giọt nước mắt trong veo lăn dài trên đôi má bầu bĩnh của bọn trẻ trong buổi chia tay, những đôi mắt rạng rỡ niềm vui của phụ huynh trong buổi lễ tổng kết cuối năm học...đó là những thứ mà mình nhận được sau 9 tháng nỗ lực. Có thể với người khác điều đó chẳng có ý nghĩa gì, nhưng với mình đó là động lực để mình có thể bước tiếp trên con đường mà mình đã chọn. Ba tháng hè rồi sẽ qua đi , mình sẽ  đón những học trò mi và  li tiếp tc công vic ca ngh lái đò đy gian khó. Đó đây vn còn nhng con sâu làm giàu ni canh và mình hiu nhng gì đang ch đi mình phía trước. Nhưng mình s không lùi bước đâu bi mình hiu ý nghĩa ca công vic mà mình đang làm... 

     Xin được kết thúc bài viết này bng mt bài thơ v nhà giáo mà mình rt thích: 

"Em vẫn thường nhắc đến mùa thu

Bông cúc vàng cánh mềm như tuổi nhỏ

Bài tập đọc năm nao em còn nhớ

Dẫu bây giờ em đã biết làm thơ


Đọc chữ O cô dặn phải tròn môi
Chỉ vậy thôi, chao ôi, sao mà khó!
Lỗi tại con chuồn chuồn cánh đỏ
Mải rong chơi nên em chẳng thuộc bài

Chỉ mỗi chữ O em đọc sai

Dường như cô già đi mấy tuổi

Đến khi em hiểu điều đơn giản ấy

Cô giáo ơi, tóc cô bạc hết rồi!


Em hiểu, mỗi sợi tóc đổi màu kia
Là một lớp người lớn lên và biết sống
Mặt đất như trời xanh mơ mộng
Bông cúc vàng nên buổi sáng vô tư.

Khởi đầu cho một chuyến đi xa

Lối trường cũ thoảng hương cỏ mật

Bài tập đọc khóa bình minh thứ nhất

                                              Cả cuộc đời cô dõi bóng theo em......"                                                                             

                    

                    Đinh Th Thu Hường 

 

THẦY GIÁO MỸ THUẬT CỦA TÔI                            

         Đã bao giờ bạn tìm cho mình một khoảng lặng trong nhịp sống hối hả ngày nay, hay đã bao giờ bạn thu mình vào một góc nhỏ trái tim để rồi tự đặt cho mình những câu hỏi: Bạn sống để làm gì? Khi chết đi bạn sẽ ra sao? Chắc hẳn nhiều người trong số chúng ta chưa từng suy nghĩ về những điều ấy. Chưa! Tôi cũng chưa bao giờ nghĩ về tương lai xa xôi đến vậy. Tôi chỉ biết hàng ngày vùi đầu vào đống sách vở và những cuộc trò chuyện vui vẻ với đám bạn bè. Cho đến khi một người bước vào cuộc sống của tôi thì khi đó tôi mới biết suy nghĩ thấu đáo. Đó chính là người tôi cảm thấy quý trọng và khâm phục - Thầy giáo dạy Mỹ thuật.

       Nhìn bề ngoài của thầy có lẽ không ai nghĩ thầy có cái nhìn sâu xa và rộng lớn với cuộc sống đến nhường nào. Tuy hình dáng thầy không đẹp đẽ như bao người bình thường khác nhưng đối với chúng tôi thầy thực sự lớn lao và vĩ đại. Mỗi lời nói thầy phát ra dường như có sức hút lạ lùng. Paul Ranet đã nói: “Mục đích của giáo dục không phải là tạo nên những máy móc, nhưng là tạo nên những con người”. Đúng như vậy! Tôi chưa bao giờ thấy thầy mình than vãn về số phận, chê bai hay ghen tị về vẻ đẹp của người khác. Thầy luôn khiêm tốn, không bao giờ tự ti về bản thân, và ngược lại thầy cũng có chút tự hào và hãnh diện về mình. Thầy dạy chúng tôi luôn biết đặt niềm tin vào chính mình, vì mất niềm tin là mất tất cả. Đừng xấu hổ về vẻ ngoài của bản thân. Hãy biết xóa bỏ những mớ câu hỏi: Sao mình lại không đẹp như vậy? Hay số mình sao khổ thế này?…  Điều đó sẽ làm chúng ta mất tự tin và càng đau khổ hơn. Vẻ bề ngoài chỉ là vỏ bọc và nó dần biến mất, còn những giá trị đích thực trong tâm khảm của mỗi người thì không bao giờ mờ đi trong bão cát của thời gian. Tôi còn nhớ lúc đầu mới vào học lớp 6 với bao bỡ ngỡ, rụt rè lắm, mới nhìn thầy tôi hơi sợ. Nhưng sau khi được nghe thầy giảng bài học đầu tiên, nghe thầy tâm sự từ tận đáy lòng thì ý nghĩ ấy vụt tắt đâu mất. Khoảng cách giữa thầy và trò như rút ngắn lại. Tôi cảm thấy nơi thầy có sự ấm áp đến lạ lùng. Thầy đã dạy lớp tôi kể đến năm này là năm thứ tư. Từ thầy tôi học được bao điều về cuộc sống, cách sống và cách làm người. Thầy cho chúng tôi hiểu về giá trị đích thực của cuộc sống. Thầy cũng thường kể cho chúng tôi nghe về những hoàn cảnh éo le không nơi nương tựa mà thầy từng gặp trong cuộc đời. Thầy muốn mỗi học sinh cần có trái tim bao dung, biết yêu thương, biết rung động trước những mảnh đời bất hạnh.

       Người thương người nhưng trời không thương người, một sự thật phủ phàng gần như đã cướp đi người thầy ấy. Số phận của thầy thật nghiệt ngã, thầy không đẹp đẽ như những người khác, thầy chưa lập gia đình,... Người thầy ấy vẫn còn quá trẻ để phải mang trong mình căn bệnh nan y quái ác. Đây thực sự là cú sốc lớn nhất trong cuộc đời tôi. Và có lẽ cũng như với những học sinh khác. Sau khi chữa trị vài tuần, thầy vẫn đến lớp dạy. Thầy vẫn nở nụ cười tươi trìu mến như ngày nào, tuy có phần hơi ngượng nghịu. Thầy gầy đi nhiều quá! Chúng tôi ai cũng thương thầy. Thầy bảo rằng sẽ truyền đạt hết khả năng của mình đến học sinh, sẽ luôn cười và không bao giờ tức giận hay buồn rầu nữa. Thầy tôi thực sự rất can đảm. Thầy biết đối diện với khó khăn phía trước dù biết nó dường như sẽ không thể vượt qua nổi.

Thầy là người hùng giữa phong ba bão táp

Là cha của những đứa học trò mến thương

Là bến bờ của bao tâm sự trái tim

Chiếc nôi đưa ta qua cánh cửa cuộc đời.

Em nghĩ rằng thầy sẽ luôn ở bên

Xuôi thuyền, rẽ sóng qua dòng chảy thời gian

Vượt lên khó khăn bước lên phía trước

Nhưng ý nghĩ ấy bỗng như vụt tắt mất đâu

Chỉ còn lại mũi dao cứa nát trái tim em.

        Thầy không đơn giản là một thầy giáo mà còn là người bạn khi chúng tôi cần sự san sẻ, hay là người cha lúc chúng tôi gặp khó khăn. Một con người đã ngược dòng thời gian mang bao khát vọng tri thức đến với học trò. Ở thầy, tôi cảm nhận được hào quang sáng chói trong trái tim nhân đạo nhỏ bé đang đập liên hồi để duy trì sự sống mong manh trong quãng đường ngắn đang dang dở bao điều.

       Đối với bất kỳ ai, đã sinh ra rồi cũng sẽ phải chết đi. Chỉ là việc sớm hay muộn. Tôi biết rằng dù muốn hay không rồi cũng sẽ có một ngày thầy sẽ mãi rời xa chúng tôi, xa bạn bè, người thân, để bước sang một thế giới đẹp đẽ hơn. Không còn đau buồn, nước mắt, không còn ánh mắt khinh bỉ, xem thường của một vài ai đó. Dù có thể mai này thầy trò sẽ phải ở hai thế giới khác nhau nhưng những hình ảnh đẹp về người thầy ấy sẽ luôn chôn chặt trong tận đáy lòng tôi. Tôi ước mơ sau này sẽ thành một giáo viên để tiếp bước, hoàn thành sự nghiệp trồng người mà thầy đã dày công trong cuộc đời nhà giáo.

                                                  Sưu tầm: Lưu Thị Kim Nhài

 

NẾU ĐƯỢC LỰA CHỌN LẠI!..

      “Nếu được la chn li, bn có chn ngh sư phm hay không”? Không phi đu tiên tôi được nghe câu hi này, ngược li nó đã rt quen thuc vi tôi, thm chí đôi ln tôi cũng t hi chính mình rng : Nếu được chn li, tôi có chn ngh sư phm hay không ?

      Cuc đi ai cũng có nhng ước mơ đ mà c gng, phn đu theo đui ước mơ y. Và tôi cũng vy ! Ước mơ ca tôi được hình thành và ln lên trong nhng ln chơi trò chơi cùng lũ bn xóm tôi thưở xa lc, xa lơ. Ngày y, lũ tr bn tôi dăm by đa thường t tp vi nhau và chơi trò thy cô giáo. Thu y, bn tôi chơi trò on tù tì và người nào thng được nhiu ln thì được làm cô giáo còn li nhng người thua phi làm hc trò. Cô giáo trong mt ca nhng đa tr ngây thơ, hn nhiên là mt người oai phong và quan trng lm ; là người th hin s hiu biết vượt tri và và có kh năng dn dt, ch bo. Thế nên, ai cũng mun được làm cô, ai cũng thích làm cô. Và có duyên chăng khi trong nhng ln chơi trò chơi tp làm thy cô giáo tôi thường được làm cô nhiu hơn là làm hc trò. C thế tui thơ ca tôi trôi đi trong vai trò ca mt người cô giáo ca nhóm bn cùng xóm. Gic mơ tr thành mt cô giáo nhen nhóm trong tâm hn tôi t đó, gic mơ đó bay cao cùng cánh diu bn tôi thường th trong nhng bui chiu chăn trâu nơi cánh đng lúa quê hương, gic mơ y nng nàn trong nhng câu ca bn tôi thường ngân nga trong ca khúc ngày đu tiên đi hc, gic mơ y len li vào trong gic ng ca tôi hng đêm.

       Khi đã là hc sinh THCS ri đến hc sinh THPT và cho đến c bây gi cái tui mà tôi bt đu biết nhìn nhn, đánh giá v mi th tôi càng trân trng hơn cái ước mơ ca mình. Tôi biết ngh giáo có vai trò như thế nào đi vi s tn ti và phát trin ca xã hi. Đó là ngh gi vai trò quyết đnh trong vic nâng cao dân trí, đào to nhân lc, bi dưỡng nhân tài. Ngh giáo giúp đào to nên nhng con người va có đc, va có tài đ cng hiến cho gia đình và  xã hi. C Th tướng Phm Văn Đng đã tng khng đnh : “Ngh dy hc là ngh cao quý nht trong các ngh cao quý, ngh sáng to nht trong các ngh sáng to. Các thy cô giáo không nhng dy ch mà còn dy người, h c như cây thông trên sườn núi, cây quế gia rng sâu thm lng to hương dâng hiến trí tu, sc lc cho đi. Ngh dy hc là mt ngh cao quý bi l nhng người giáo viên h không ch truyn th cho hc sinh nhng kiến thc cn thiết cho cuc sng mà còn dy hc sinh thành người, làm thế nào đ tr thành người có phm cht đo đc tt, dy cho hc sinh làm nhng điu hay l phi, hướng các em ti giá tr ca Chân - Thin - M. Và mi người giáo viên như con ong chăm ch ngày đêm bên trang giáo án cuc đi, như nhng người lái đò thm lng ch khách qua sông, h âm thm cng hiến, âm thm ta hương, không n ào, phô trương  như Bác H đã tng nói:"Người thy giáo tt là người v vang nht. Dù tên tui không đăng trên báo, không được thưởng huân chương, song nhng người thy giáo tt là nhng người anh hùng vô danh”. Người giáo viên là là nhân t quyết đnh cht lượng ca mt nn giáo dc, năng lc và đo đc ngh nghip ca h góp phn to ln vào s hưng thnh ca mt quc gia. Nhn thc được điu đó Đng và nhà nước ta rt coi trng giáo dc, xem giáo dc là quc sách hàng đu. Còn đi vi mi thế h hc trò, thy cô là người cha, người m, người anh, người ch, là tm gương sáng đ h noi theo. Trong s chúng ta, có ai là không mang theo bên mình nhng k nim sâu sc vi nhng người thy, người cô ca mình. Vi tôi, thy cô chính là người cha, người m, là người chp cánh đ ước mơ tr thành cô giáo ca tôi luôn cháy bng. Kính trng thy cô và yêu ngh giáo nên tôi rt tâm đc câu nói ca mt nhà hin triết - thi hào Tago : "Giáo dc mt người đàn ông thì được mt con người, giáo dc mt người đàn bà thì được mt gia đình, giáo dc mt người thy thì được mt thế h".

        Tôi đã khao khát tr thành mt nhà giáo, vi tôi hai t “nhà giáo” vô cùng thiêng liêng, cao quý. Mi mt người thy, người cô, mi mt môn hc đu góp phn thp la cho tình yêu ngh sư phm ca tôi. Đó là lí do vì sao tôi chn thi vào sư phm. Và tình yêu y thc s thăng hoa, v òa khi ln đu tiên tôi được nghe hc trò gi mình là “cô ơi!” trong kì thc tp sư phm ln 1. T hào, hnh phúc, xúc đng là nhng dư âm còn mãi trong tôi v khonh khc y.

      Tt c nhng lý do đó đã giúp tôi tr li cho bn thân mình rng nếu được la chn li, không chút do d  tôi vn chn ngh giáo làm cái nghip sut cuc đi mình. Còn hôm nay, khi tôi đang theo hc ngành sư phm, tôi s quyết tâm hc tp đ nâng cao trình đ chuyên môn, k năng sư phm, rèn luyn phm cht đo đc đc bit là các chun mc đo đc nhà giáo, đ không lâu na, khi ra trường, tôi s vng vàng trong vai trò ca mt người giáo viên nhân dân, góp phn đào to nên nhng nhân cách phát trin toàn din xng đáng là ch nhân tương lai ca đt nước, giáo dc truyn thng tôn sư trng đo và truyn ngn la tình yêu đi vi ngành sư phm cho các thế h hc sinh.

                            SƯU TM: LÊ THY THIP

 

GIAN NAN NGHỀ GIÁO  

        Cũng như hàng năm, khi gió đông về,ngày nhà giáo Việt Nam lại đến. Bao nhiêu năm làm nghề giáo là bấy nhiêu lần đón ngày kỉ niệm. Nhưng có lẽ cũng chẳng năm nào giống năm nào, cứ một tuổi đi qua trên mái tóc là một năm lại cảm nhận về một cách rõ ràng hơn.

        Qua bao lận đận  của cuộc mưu sinh. Đặc biệt là những tháng năm bao cấp đói nghèo, cho đến cả bây giờ, cuộc sống thầy trò đã khá hơn lên cùng sự phát triển chung của đất nước, cái đạo lí thầy trò với truyền thống tôn sư trọng đạo vấn được người Việt Nam ta ủ giữ rất thiêng liêng ,mà hễ có điều kiện là nó bùng dậy một cách mãnh liệt. Tình cảm ấy như một khoảng trời trong xanh mà dẫu giông tố bão bùng cũng không thể làm nhạt phai đi được. Chính vì yêu cái chữ mà người dân Việt Nam chúng ta quý trọng vô cùng những người làm nghề dạy học. Một nghề nghiệp mà cho dù hoàn cảnh cuộc đời chung có khó khăn hay cuộc đời riêng nhiều trắc trở, cũng chẳng ai cho phép mình u sầu, bất mãn trước học trò. Bước lên bục giảng, trước bao nhiêu ánh mắt trong veo chờ đợi của học trò, người thầy cơ hồ như quên đi tất thảy những nỗi niềm riêng tư cho dù trong đời làm nghề ai cũng gặp những học trò hư. Nhưng cái chân lí một con sâu làm giàu nồi canh. đựơc người thầy cảm nhận rất rõ, và vì vậy đôi vai em học trò hư ấy không dễ gì đánh mất niềm tin về cả một thế hệ tương lai trong lòng người thầy giáo.

        Có một thuở nhiều ý kiến cho rằng không nên vì nghề dạy học như người đưa đò cho khách sang sông vì nghe nó phũ phàng quá. Nhưng tri thức dân gian đúc kết từ chiêm nghiệm của muôn mặt đời thường, nó vẫn có cái lí riêng của nó. Người chèo đò tận tụy với mỗi chuyến đò  đầy cùng bao nhiêu khách sang sông ,ai mà nhớ hết. Nhưng ai đã từng một đôi lần trong cuộc đời mình đi qua đò, mới ngộ ra rằng khách lại nhớ rất rõ gương mặt người chèo đò trên bến sông ngày ấy. Nghĩa là, thực sự có sự tương đồng rất rõ trong đặc điểm nghề nghiệp của người thầy và người chèo đò, tiếp xúc với số đông liên tục hết chuyến đò này lại đến chuyến đò kia, cũng như với hết thế hệ học trò này đến thế hệ học trò kia. Dù đông nhưng cả hai nghề này lại có thêm một tương đồng là vô cùng thầm lặng, vô cùng tận tụy. Tận tụy trong từng bước chân để khách bứơc xuống đò ,tận tụy trong từng nhát chèo khua trên sông nước. Chỉ cần một chút lơ là, khách có thể chưa bước lên đò đã ngã bùm xuống nước. Lỡ tay để đò chao là tội lỗi một đời nghề.

        Rồi đây nữa, nghề dạy học còn được ví như một nông dân cần mẫn lầm lụi và chịu đựng : "Các em mở ra những trang sách ruộng đông/Tôi cúi xuống gieo vào hạt chữ/Có giọt mồ hôi và đầu tay mình ấp ủ /Lặng thầm nói với mai sau /Mải miết đôi tay  đầy bụi phấn trắng phau/Như nhà nông dân bốn mùa lầm lát/Viên phấn tự mất đi để đâm chồi sự thật….” Sự ví von này lại cũng có cái lí của nó, mặc dù hai nghề nghiệp này có đặc điểm hoàn toàn khác nhau. Nhưng có sao đâu, dù nghề gì muốn tính cũng cần sự tận tụy, dù có là lao động giản đơn hay phức tạp cũng phải "Nhất nghệ tinh "mới "Nhất thân vinh". Chính cái hết lòng, cái lặng thầm, cái bụi phấn lấm láp như bùn đất kia đã khiến nghề nông rất gần với nghề giáo. Hơn thế nữa nghề nông dân gắn liền với hạt giống, với ươm mầm, đó chính là cái "hạt chữ" mà người thầy giáo gieo ngay trên trang giấy trắng với những nét mực đen, và gieo cả vào trang vở làng trắng trinh của lớp lớp học trò. Có lẽ chính từ mối liên tưởng gieo mầm ươm giống làm nên những chồi xanh đầy hi vọng ấy mà Hồ Chí Minh từng khái quát :"Vì lợi ích mười năm trồng cây. Vì lợi ích trăm năm trồng người" như một chân lí vĩnh hằng .

        Cái thời bao cấp khó khăn, nghề dạy học là một nghề nghiệp nghèo nhất trong những nghề cần tri thức. Nhưng đâu phải như các nghê khác, chỉ cần có tri thức là đủ ,người thầy lại cần có tấm lòng giữ được lòng mình trong sáng, giữ được phẩm hạnh . Thầy trong cái đói dằn vặt hàng đem, chính là thử thách lớn lao đối với người thầy .Khoảng thời gian ấy đã có không ít những chuyện tiếu lâm đau lòng về cái nghèo của người thầy giáo .

        Năm học 2012-2013 được Bộ Giáo dục và Đào tạo xác định là năm học tập trung cho chủ đề "Đổi mới quản lí, nâng cao chất lượng và đẩy mạnh đào tạo theo nhu cầu xã hội", hưởng ứng cuộc vận động này chẳng có gì khác hơn là ngẫm lại đặc điểm nghề mình để lòng mình trong sáng, tự mình đổi mới phương pháp dạy học ,cải tiến và nâng cao chất lượng quản lí giáo dục. Như là những chiêm nghiệm suy nghĩ trong 25 năm gắn bó với nghề dạy học. Đây là những lời chân tình thay cho những đồng nghiệp vô cùng đáng kính trọng của tôi.

                                                                       

                                                                              Người viết: Nguyễn Thị Bẩy

 

Tác giả: thmocbac
chúc mừng năm mới
  • Ba công khai
  • Thông báo

Đội ngũ cán bộ, giáo viên, nhân viên

Danh sách cán bộ, giáo viên, nhân viên năm học 2015-2016

Phân công chuyên môn năm học 2015-2016

Bảng phân công chuyên môn - năm học 2015-2016
Xem thêm...