Tin tức/(THTP B Phủ Lý)/TRANG VIẾT TRẺ/
Mẹ! Con xin lỗi! - lời tâm sự của Phạm Thị Hải - học sinh lớp 12A1 trường THPT B Phủ Lý

“Ai trong đời cũng có một người mẹ và người mẹ nào chẳng thương con. Lòng thương con của mẹ thì thật là vô bờ bến. Hạnh phúc thay cho những ai còn mẹ. Mẹ đi vào đời chúng ta bằng những lời ru ngọt hiện lên môi, bằng những nâng niu, chiều chuộng, bằng những hi sinh, nhẫn nhục  và lo lắng ở đời… để cho chúng ta khôn lớn lên người”. Điều đó đúng thật nhưng đáng tiếc là tôi đã nhận ra nó quá muộn màng.

        Cuộc sống không cho phép con người lựa chọn. Số phận cũng vậy, con người không biết trước được điều gì sẽ đến. Người mẹ của tôi đã không may mắn như những người phụ nữ khác, bà là một người nông dân, phải làm việc suốt ngày bên ruộng nương. Nhưng vì lo cho tương lai của những đứa con, mẹ tôi đã làm thêm một công việc nữa mà mẹ cho là công việc phụ. Hàng ngày, mẹ cứ làm tất bật, chia đôi giờ, sáng mẹ đi thu gom những đồ nhựa không dùng nữa để kiếm thêm tiền. Chiều đến là lúc mẹ ra đồng. Cuộc sống cứ thế trôi đi, người mẹ ấy cứ cặm cụi, vất vả làm. Ấy thế mà người con như tôi lại không nhận ra điều ấy.

        Tôi đã từng biết đến những người mẹ của bạn tôi, họ là những người đảm đang, hiền dịu và điều khác biệt với mẹ tôi là họ có cuộc sống an nhàn hơn. Còn trong tâm trí non nớt của tôi, mẹ là một người rất khó tính. Những buổi đi làm về, mẹ luôn bực bội mặc cho tôi làm tất cả các công việc. Nhiều lần như vậy, tôi luôn cho rằng: mẹ tôi là một người ích kỷ, chỉ biết cho bản thân mà không nghĩ đến những người khác. Ý nghĩ đó quả là sai lầm. Đôi lúc ngồi một mình, tôi thấy hình như mình đã sai và tự cố gắng phải phấn đấu vì bản thân mình và về cuộc đời của mẹ. Nhưng chẳng hiểu sao tôi lại không làm được. Có những buổi nói dối mẹ đi chơi với bạn bè. Mọi người hỏi mẹ tôi làm nghề gì? Tôi không đáp lại câu trả lời mà chỉ lẳng lặng quay đi. Tôi không muốn nói với họ là mẹ tôi ngày ngày phải làm việc với những đồ thừa, đồ bỏ đi vì tôi xấu hổ. Vì những mặc cảm của cá nhân mình mà tôi luôn trốn tránh những buổi tiệc tùng của lớp vì gia đình không có điều kiện. nhiều bạn trong lớp bảo tôi là “tự kỷ” nhưng không ai hiểu được cho tôi là có một cuộc sống như vậy. Những điều ấy luôn xoáy vào tâm trí tôi, mỗi khi về đến nhà, nhìn thấy mẹ lom khom nhặt những vỏ chai nhựa, trong lòng tôi luôn bực dọc. mẹ sai tôi làm tôi luôn cáu gắt và nghĩ rằng: mẹ không quan tâm tới tôi.

        Gia đình có 2 chị em, tôi là em út, chị cả tôi đã học đại học. Mỗi khi chị tôi về, mẹ đều bắt tôi ra đón. Bữa cơm có chị là bữa cơm mà tôi thấy “sang” nhất. Mẹ luôn luôn lựa những hạt cơm trắng và thức ăn ngon cho chị, còn tôi không được một lần hay một câu nói của mẹ là: “Con ăn đi”. Không chịu được sự bất công ấy, tôi đứng dậy và nhịn luôn bữa ăn đó. Hay những ngày chị tôi được ngỉ đến một tuần lễ, chị uôn làm những món ngon cho mẹ và sai tôi bê lên. Mẹ không ăn vì mẹ luôn cho rằng là hoang phí, nhưng hễ tôi nói là: “Chị nấu đấy” thì mẹ lập tức cầm lấy và ăn dù cho đó không phải là món khoái khẩu của mẹ. Tôi dần có cảm giác ghen hờn: mẹ thương chị, không để ý đến tôi.

        Một lần, chỉ vì một cuộc gọi điện cho chị mà tôi và mẹ cãi nhau. Tôi lỡ miệng: “Đã không biết thì đừng có nói”. Bão nổi lên, mẹ giận dữ tát tôi một cái và chửi tôi là: “Đồ con bất hiếu, cho ăn học mà lại như vậy”. Tối hôm ấy tôi và mẹ không nói chuyện với nhau lấy một lời. Hôm sau đi học về, cũng như mọi hôm về đến nhà tôi thấy mẹ vẫn cặm cụi bên đống lon nhựa. Tôi lặng lẽ cầm cặp đi lên, vào buồng học. Một lúc sau nghe tiếng mẹ bên ngoài: “Cái Hải ra cầm cái này vào treo trước bàn học, rồi ngày ngày mà ngẫm nghĩ”. Không chịu cúi mặt nhận lỗi, tôi đáp lại với một câu dửng dưng: “Lắm chuyện”. Nhưng khi ra nhìn thấy vật ấy, tôi sững lại. Đó là một bảng chữ “Hiếu” với những dòng thơ về cha mẹ. Nó đã cũ và tôi nhận ra là mẹ đã lượm được nó khi đi lượm ve chai. Tôi vứt nó ra sân mà không một chút do dự. Chiều tối đi học về, vào cất cặp, tôi thấy nó được treo ngay ngắn trước bàn học của tôi. Tôi cho rằng tôi sợ ma, mà nhìn thấy cái bảng đó sẽ sợ nên tôi dứt ra và vứt vào một góc. Thời gian vô hình trôi qua, hôm sau đi học về, vào cất cặp tôi lại thấy tấm bảng đó đã được treo lên. Tôi cảm thấy bực bội nhưng rồi bình tĩnh lại và cố chấp nhận nó.  Tối hôm ấy, ngồi vào bàn học. Tôi không học được ngay mà đưa mắt lên đọc những lời thơ trên bảng ấy. Chẳng hiểu sao, tất cả mọi suy nghĩ trong tôi đều thay đổi. Tôi nhận ra trong cuộc sống đầy những lo toan này, mẹ tôi đã phải đối mặt với nó để kiếm được chút tiền lo cho miếng cơm, manh áo của con. Cuộc đời mẹ khổ cực quá nên mẹ mới khó khăn. Chính cuộc sống tất bật, vội vã đã choán hết thời gian và tâm trí mẹ nên mẹ mới không có thời gian quan tâm đến tôi. Nhưng sao tôi lại không nhận ra điều đó sớm hơn. Nhìn lại thực tại, mẹ đã già rồi, mẹ mắc bệnh đau khớp. Giọt nước mắt lăn dài trên má, tôi hối hận quá. Vội vàng đọc những câu thơ còn lại trên tấm bảng:

                        “Ai còn mẹ

                        Xin đừng làm mẹ khóc

                        Đừng để buồn

                        Lẳng lặng lên mắt mẹ nghe con”

        Rồi quay đi và khóc. Đó là những ký ức của tôi về người mẹ yêu dấu. Trăn trở day dứt với những hối hận về tội lỗi của mình.  “Có những thứ ta có thể bỏ qua, có những kỉ niệm mà ta không bao giờ quên và có những bài học giá trị ta sẽ nhớ mãi đến khi ta lớn.”. Và tôi đã rút ra một bài học to lớn từ cuộc sống: mẹ là người sinh ra ta, là ngọn lửa sưởi ấm trái tim đứa con, là hơi thở, là sự sống của đứa con. Cuối cùng, tôi muốn gửi tới người mẹ yêu dấu của tôi: “Mẹ à, hãy tha lỗi cho đứa con bất nghĩa này. Nó còn ngu dại lắm. Con đã nhận ra tình mẹ ấm áp biêt nhường nào. Gửi tới mẹ lời chúc bình yên nhất, hạnh phúc nhất. và ngay lúc này đây con thèm được sà vào lòng mẹ vài phút thậm chí vài giây thôi. Con yêu mẹ nhiều lắm”…

Tác giả: Phạm Thị Hải - học sinh lớp 12A1 (khóa 2012 - 2015) trường THPT B Phủ Lý
Niềm vui ngày khai trường
Ngày hội đến trường
Ngày hội khai trường
  • Ba công khai
  • Thông báo

Công khai theo Thông tư 36/2017/TT-BGDĐT

Trường THPT B Phủ Lý thực hiện công khai theo Thông tư 36/2017/TT-BGDĐT ngày 28 tháng 12 năm 2017 của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo

Công khai dự toán thu- chi ngân sách nhà nước năm 2019

Trường THPT B Phủ Lý công khai dự toán thu- chi ngân sách nhà nước năm 2019

'Tôi sợ sự giả dối truyền đến đời con cháu'

'Hậu quả của lối làm ăn chụp giật, giả dối này ghê gớm lắm. Tôi sợ nhất là nó truyền đời đến con cháu', nguyên Chủ tịch An Giang, ông Nguyễn Minh Nhị chia sẻ.

Giả danh Ban tổ chức Hoa hậu để lừa đảo

Không liên quan gì đến việc tổ chức cuộc thi Hoa hậu Việt Nam 2014 nhưng người của Công ty TNHH cho thuê Quảng cáo Việt Nam, văn phòng tại 194 Hoàng Văn Thụ, phường 9, quận Phú Nhuận, TPHCM, ngang nhiên giới thiệu mình là người của ban tổ chức.

Chú rể nửa năm trốn trong rừng vì sợ hãi cô dâu có 3 giấy

Đôi bạn cùng xóm, bén hơi nhau đến mức có bầu 6 tháng mới biết. Sau cơi trầu đi lại, nhà vợ cứ khăng khăng vào giấy khai sinh thứ ba để buộc con rể mắc tội giao cấu với trẻ em.
Xem thêm...
Website Đơn vị