Tin tức/(Trường THCS Thanh Hương)/Tin nhà trường/
Hội thi giáo viên chủ nhiệm giỏi năm học 2015 - 2016

Bài kể chuyện dự thi GVCN giỏi

       Kính thưa các vị đại biểu khách quý.

       Kính thưa ban giám khảo.

       Thưa toàn thể các thày cô giáo.

     Lời đầu tiên cho phép tôi được gửi tới các vị đại biểu khách quý các thày cô giáo lời kính chúc sức khỏe và lời chào trân trọng nhất. Chúc hội thi của chúng ta thành công tốt đẹp.

Sau đây tôi xin phép được kể về kỉ niệm sâu sắc của mình.

      Bản thân tôi đã 15 năm đứng trên bục giảng trong đó có 13 năm được phân công làm công tác CN lớp. Khoảng thời gian đó chưa phải là nhiều nhưng tôi cũng có nhiều kỉ niệm vui, buồn.

Đặc biệt kỉ niệm về em học sinh Bùi Thành Bắc mà tôi đang làm chủ nhiệm có lẽ sẽ là kỉ niệm khiến tôi không bao giờ quên. Cũng như mọi năm khi được nhà trường phân công làm CN lớp tôi cảm thấy rất tự tin về khả năng của mình. Buổi sáng hôm đó trời se lạnh, tôi đến lớp đầu giờ truy bài.

       Như mọi ngày tôi bước vào lớp với tâm trạng phấn khởi. Cả lớp đứng dậy chào tôi, Bằng ánh mắt trìu mến tôi nhìn nhanh lớp một lượt. Bất chợt ánh mắt của tôi dừng lại ở một em học sinh nam ngồi gần cuối lớp. Dường như em không để ý đến sự có mặt của tôi trên lớp, ánh mắt thất thần có phần hoảng loạn của em đang hướng ra ngoài cửa sổ, em vẫn ngồi im không đứng dậy chào tôi. Vẫn ánh mắt thân thiện, tôi cho cả lớp ngồi xuống, rồi theo phản xạ tôi cau mày, tiến xuống gần em hơn.

Một mùi hôi khó chịu, mái tóc bù xù bết lại, nước da đen nhẻm, đôi mắt của em ngước nhìn tôi rồi lại vội vàng cúi xuống, hình như em muốn nói với tôi 1 điều gì đó. Song tôi cũng không  kịp suy nghĩ nhiều tôi nghiêm giọng nói:

  • Tại sao cô vào lớp em không đứng dậy chào?

     Em không đáp chỉ cúi đầu. Hành động đó của em khiến tôi bắt đầu thấy khó chịu

     Tôi hỏi lại :  Cô hỏi em, em có nghe thấy không?

     Em vẫn không dám ngẩng đầu nhìn tôi chỉ khẽ lí nhí trong miệng : Có ạ !

    - Thế tại sao em không trả lời cô? – Tôi bắt đầu gắt to

   Em lại tiếp tục im lặng. Thái độ này của em khiến mặt tôi bắt đầu thấy nóng lên, tôi đã không còn giữ được bình tĩnh, tôi quát em :

      - Em có nghe cô hỏi gì không?

     Em vẫn giữ thái độ im lặng. Không khí cả lớp trở nên căng thẳng, các em khác ngồi im sợ hãi. Còn tôi, tôi thấy mình bị xúc phạm và thấy bẽ mặt trước đám học trò nhỏ. Cơn giận dữ trong tôi dường như đang bốc lên. Tôi không nói, chỉ muốn giơ tay tát cho em một cái.

Bỗng! một em học sinh nữ dè dặt đứng lên :

     - Em thưa cô, thưa cô…tối qua bạn Bắc lại bị bố đuổi đánh nên cả đêm qua bạn phải trốn bố không dám về nhà cô ạ.

     Cổ họng tôi như nghẹn ứ lại, vẻ oai phong lúc nãy giờ đi đâu mất, mặt tôi thấy nóng ran nhưng rõ ràng trong tôi đó không phải là cảm giác tức giận mà thay vào đó là một cảm giác khác mà chính tôi cũng không thể diễn tả nổi.Tôi sững người lại, ánh mắt em nhìn tôi, rồi tự nhiên em òa khóc nức nở. Nhìn em khóc, tự nhiên tôi thấy vô cùng bối rối, tôi vội quay ra cửa. Song để giải quyết vấn đề trước học sinh tôi vẫn nói. Bắc không khóc nữa, lát nữa cô sẽ nói chuyện với em.

Rồi tôi gọi em nữ vừa nói ra ngoài  hỏi:

Em có thể kể cụ thể cho cô nghe về bạn Bắc được không? .

    Vẫn giọng rụt rè em nói: “Cô ơi ! Mẹ bạn bỏ đi lâu rồi, bạn ở với bố nhưng do bố bạn uống nhiều rượu nên ảnh hưởng đến thần kinh. Vì vậy cứ tối đến bố bạn lại mang dao ra bãi tha ma để đánh nhau với ma cô ạ. Quần áo sách vở của bạn đều bị bố đem chặt hết, kể cả chiếc xe đạp trường Tiểu học tặng bạn cũng bị bố chặt nát. Cách đây một tháng bố bạn còn chém vào tay bạn, bố em và 2 bác trong xóm phải đưa bạn đi khâu tới 8 mũi cô ạ” . Nghe em kể tôi thấy khóe mắt mình cay cay, tôi cho em nữ đó vào lớp rồi tiến lại chỗ Bắc,

cầm tay em, vết khâu dài ở tay vẫn còn đó đã thành sẹo. Tự nhiên bao giận dữ trong tôi biến mất, bây giờ thì tôi hiểu vì sao em không để ý đến sự có mặt của tôi trong lớp và vì sao ánh mắt em lại hoảng loạn như vậy,. Tôi rời khỏi lớp mà lòng nặng trĩu, tôi đi nhanh về phòng đồng chí hiệu trưởng tôi gặp cô và trình bày hoàn cảnh của em Bắc với mong muốn nhà trường biết được hoàn cảnh của em để giúp đỡ. Nhưng thật bất ngờ, cô hiệu trưởng lại kể cho tôi nghe tường tận về hoàn cảnh đáng thương của em trong buổi sáng em phải trốn chạy khỏi lưỡi dao của bố. Em đứng run rẩy trước cổng trường lúc 4h30 sáng với một manh áo mỏng, em vừa đói vừa hoảng loạn. Cũng chính lúc đó cô hiệu trưởng có việc gia đình từ quê đi qua gặp em. Cô và bác bảo vệ nhà trường đưa em vào phòng bác, mua sữa, bánh mì cho em ăn. Nghe cô hiệu trưởng nói tôi thấy tai mình ù đi, mắt nhòa lệ. Tôi lúc nào cũng thấy tự tin về công việc của mình. Vậy mà! hoàn cảnh đáng thương của em học sinh lớp mình tôi cũng không biết. Tôi cảm thấy có lỗi với em nhiều hơn. Dường như cô hiệu trưởng cũng cảm nhận được những suy nghĩ của tôi nên nói : Em nên xuống nhà của Bắc để hiểu hơn về hoàn cảnh của học sinh mình em ạ.

  Sau hôm đó tôi đã trực tiếp xuống thôn Lác Nội để tìm hiểu về hoàn cảnh gia đình em. Hoàn cảnh em thật đáng thương, mẹ bỏ đi khi em mới 3 tuổi. Từ đó bố em chán nản, suy sụp chìm đắm trong những cơn say rượu triền miên, dần dần ảnh hưởng đến thần kinh. Cuộc sống của Bắc từ đó trở nên khó khăn, em không chỉ thiếu thốn về vật chất mà còn thiếu thốn cả tình yêu thương, sự chăm chút của cha mẹ. Những lúc uống nhiều rượu bố em không làm chủ được bản thân, bố sẵn sàng đốt tất cả sách vở quần áo, đuổi đánh em, không cho em vào nhà. Những lúc như vậy em lại được xóm làng đùm bọc người cho bát cơm, người cho tấm bánh, người mang cả tấm chăn sang cho em.

Biết được hoàn cảnh của em tôi đã chia sẻ với các thày cô giáo trong trường cùng giúp em, tôi động viên các em học sinh trong lớp hiểu, thông cảm và chia sẻ với những khó khăn của bạn. Đồng thời tôi xin lại những chiếc áo của nhiều em học sinh lớp trước về nhà giặt sạch để trong tủ của nhà trường cho em có áo thay mỗi khi bị bố chặt rách áo. Tôi đã chủ động phối hợp cùng ban lãnh đạo nhà trường, ban đại diện CMHS của lớp cùng ban công tác mặt trận của thôn thường xuyên giúp đỡ để em có thể vượt qua những khó khăn thiếu thốn cả về vật chất và tình cảm để em có thể đến lớp.   

        Bằng tình yêu thương, tinh thần trách nhiệm của tôi và các đồng nghiệp, tình cảm của các em học sinh trong lớp và của xã hội nên chỉ trong một thời gian ngắn tôi  cảm nhận Bắc đã có những thay đổi nhất định: tâm lí của em đã ổn định và hòa đồng với các bạn hơn, trong giờ học em đã chú ý nghe giảng và tích cực ghi chép bài. Điều đó giúp tôi phần nào cảm thấy bớt có lỗi với em.

    Câu chuyện tưởng như rất bình thường nhưng với tôi nó thực sự là một bài học lớn. Nó đánh thức trong tôi trách nhiệm, lương tâm của một người GVCN khiến tôi không bao giờ được phép chủ quan với những công việc đang làm. Và điều rất quan trọng đối với người giáo viên làm chủ nhiệm là phải tìm hiểu hoàn cảnh của học sinh để cảm thông và chia sẻ nhiều hơn với các em.

      Kính thưa toàn thể hội thi

 Chắc hẳn trong mỗi thày cô giáo ngồi đây ai đã từng làm công tác chủ nhiệm đều có nhiều kỉ niệm vui buồn với học trò Bài học từ câu chuyện này giúp tôi hiểu ra thật nhiều điều : Công việc của một người GVCN quả thật không dễ, nó đòi hỏi mỗi chúng ta phải linh hoạt, sáng tạo. Dù trong bất kì hoàn cảnh nào thì tình yêu thương sự chia sẻ cảm thông và tinh thần trách nhiệm sẽ mãi là chiếc chìa khóa vạn năng có thể giúp chúng ta mở cánh cửa của những tâm hồn thơ dại. Đó chính là bí quyết để mỗi chúng ta luôn thành công trong công tác của người GVCN lớp. 

       

Cô giáo Trần Thị Thanh Hà - giáo viên Trường THCS Thanh Hương đạt giải Nhất Hội thi giáo viên chủ nhiệm giỏi cấp THCS huyện Thanh Liêm năm học 2015 - 2016. 

Tác giả: Trường THCS Thanh Hương
Ngày Hội khai trường
  • Ba công khai
  • Thông báo

'Tôi sợ sự giả dối truyền đến đời con cháu'

'Hậu quả của lối làm ăn chụp giật, giả dối này ghê gớm lắm. Tôi sợ nhất là nó truyền đời đến con cháu', nguyên Chủ tịch An Giang, ông Nguyễn Minh Nhị chia sẻ.

Lại xuất hiện 'luống cày' trên cây cầu nghìn tỷ

Tại cầu Thanh Trì, mặt đường hai làn xe gồ lên, lõm xuống và bị cày thành vệt như những luống cày. Đoạn nào nhẹ lún xuống 4cm nhưng cũng có chỗ tới 10 cm.

Bé trai thủng mắt, đứt lìa ngón tay vì đồ chơi Trung Quốc

Gần nửa tháng nay, thôn Liên Sơn 1, xã Phước Vinh, huyện Ninh Phước, Ninh Thuận xôn xao việc cháu Nguyễn Chí Tú (11 tuổi) bị đứt rời ba ngón tay vì pin của chiếc xe đồ chơi Trung Quốc phát nổ.

Giả danh Ban tổ chức Hoa hậu để lừa đảo

Không liên quan gì đến việc tổ chức cuộc thi Hoa hậu Việt Nam 2014 nhưng người của Công ty TNHH cho thuê Quảng cáo Việt Nam, văn phòng tại 194 Hoàng Văn Thụ, phường 9, quận Phú Nhuận, TPHCM, ngang nhiên giới thiệu mình là người của ban tổ chức.

Mới 5 tuổi đã cao 1,73 m

Mới chỉ 5 tuổi nhưng sở hữu chiều cao lên đến 1,73m, cậu bé Karan Singh, sống tại thành phố Meerut (bang Uttar Pradesh, Ấn Độ) được xem là cậu bé 5 tuổi cao nhất thế giới hiện nay.
Xem thêm...